5 GIỜ 25 PHÚT - Trang 89

- Khoảng một giờ trưa. Tôi bèn đến khách sạn Ba Vương Miện, thuê

phòng, xuống ăn bữa trưa, rồi đi gặp cậu tôi.

- Ngay sau bữa ăn?

- Không, sau đó một chút.

- Mấy giờ ông ra khỏi khách sạn?

- Quả thật tôi không biết lúc đó là mấy giờ.

- Ba rưỡi? Bốn giờ? Hay bốn rưỡi?

- Tôi có cảm giác hình như sớm hơn thế.

- Bà Belling chủ khách sạn Ba Vương Miện nói bốn rưỡi ông mới ra

khỏi khách sạn.

- Có lẽ bà ấy lầm. Tôi đến nhà cậu tôi sớm hơn.

- Sau đó thì thế nào?

- Tôi tìm đến nhà cậu tôi, trò chuyện với ông rồi quay về khách sạn.

- Ông vào nhà đại úy Trevelyan theo lối nào?

- Tôi bấm chuông, và cậu tôi đích thân ra mở cửa.

- Nhìn thấy ông, đại úy Trevelyan có ngạc nhiên không?

- Có. Cậu không ngờ tôi đến.

- Ông ngồi đấy trong bao lâu?

- Khoảng mười lăm phút... Hai mươi phút là cùng - James ngập ngừng

đáp - Tôi không nhớ nữa.