"Đương nhiên không phải rồi, như vậy đi, bà muốn nghecái gì, cháu đàn
cho bà nghe." Úc Noãn Tâm thực sự không lay chuyển đượcyêu cầu của bà,
không thể làm gì khác hơn là nhẹ giọng hỏi một câu.
Trên mặt Hoắc lão phu nhân lộ ra vẻ tươi cười vui sướng, vộivã nói:
"Chính là bản mà hôm nay cháu đàn cho ta nghe, rất hay, rất êmtai. Ta vừa
nghe sẽ nghĩ đến rất nhiều chuyện khi ở cùng với ông nội của HoắcThiên
Kình…" Nói nói, vẻ tươi cười trên mặt bà dần dần biến mất, đôi mắtmơ hồ
mang theo đau thương. "Chỉ đáng tiếc, ông trời thích trêu người, hômnay
lại để cho một bà lão như ta ở lại trên cuộc đời này."
"Bà…" Úc Noãn Tâm rốt cục hiểu rõ nguyên nhân vìsao hôm nay bà thích
nghe bản nhạc đó hết lần này đến lần khác, hơn nữa mỗi lầnnghe xong con
mắt đều đỏ lên.
Chắc hẳn trong lòng bà cũng có một chuyện tình khó có thểquên được đi.
"Xem bà già như ta này, làm sao lại nói với cô những điềunày chứ? Nhanh,
ta muốn nghe đàn dương cầm, còn nữa, giọng hát của cháu cũng rấtêm tai.
Bé Noãn à, ta từng nghe nhiều người hát như vậy, giọng hát của cháu làta
thích nhất." Hoắc lão phu nhân lại nở nụ cười tươi, cặp mắt lộ vẻ hiềnlành.
Trong lòng Úc Noãn Tâm thấy ấm áp.
Nàng không có bà nội, thậm chí cũng không từng được hưởng thụtình thân
của bà nội. Từ bà lão này, không ngờ nàng lại thoáng thấy như là bà nộicủa
chính mình, tình cảm ấm áp trong lòng tựa như dòng nước chầm chậm chảy
qua…
"Được, bây giờ cháu lại đàn cho bà nghe."
Nàng đi tới bên cạnh đàn dương cầm, sau khi khẽ mỉm cườinhìn Hoắc lão
phu nhân, nàng chậm rãi mở đàn dương cầm ra…