Hoancho hắn chạm hai lần rồi không để cho chạm nữa. Hừ, muốn đùa giỡn
nàng,hoặc là kịch liệt một chút, chơi nhỏ sờ chút nàng không hầu hạ!
Tắm rửa xong cho mèo, Tống Mạch xách theo mèo, bảo nàng trải khăn lau
lên trên giường.
Tống Mạch lau trong chốc lát, Đường Hoan chủ động đoạt lấy khăn lau, tự
mình động thủ.
Tống Mạch ngồi nghiêng ở một bên, một tay chống giường, một tay sờ đầu
mèotrắng, ánh mắt di động theo tay nàng, chợt không đầu không đuôi nói
mộtcâu: “Tiểu Ngũ rất có linh tính, người nó thích đều không tệ, nếu
nhưthế, sau này ngươi ở trước mặt ta cũng không cần quá gò bó, ta sẽ
đốiđãi với ngươi như bằng hữu.”
Đường Hoan dừng tay một chút, nghi hoặc nhìn hắn: “Thiếu gia là đang nói
chuyện với ta sao?”
Tống Mạch đơn giản “ừm” một tiếng.
Đường Hoan theo dõi hắn, con mắt đảo vòng, có chút giảo hoạt nói: “Thiếu
giathực sự coi ta là bằng hữu, có phải nói là, thiếu gia có thể sai bảo talàm
việc, ta cũng có thể bảo thiếu gia giúp đỡ?”
Tống Mạch thíchnhất bộ dáng linh động như vậy của nàng, cười càng thêm
dịu dàng: “Phải, sao nào, Tiểu Ngũ có việc muốn nhờ ta giúp ngươi?”
Đường Hoan gật gật đầu, thử dò xét chỉ chậu nước: “Ta thấy thiếu gia rảnh
rỗi không có việc gì, vậy giúp ta đi đổ chậu nước đi?”
Vậy mà nói hắn rảnh rỗi không có việc gì?
Sắc mặt Tống Mạch khẽ biến, hắn, hắn rõ ràng là muốn ở lại cùng nàng
nhiều hơn một chút, ở nàng trong mắt vậy mà trở thành …