đấu bạo chúa Hách Liên Xuân Mộ ba tỉnh Đông Bắc? Ngay cả Hách Liên
Xuân Mộ cũng không muốn không sẵn lòng coi Trác Thanh Chiến là đối
thủ, ông ta chẳng lẽ muốn ghi bản mặt của mình lên trên giấy để người ta
đấm?
- Trác…đại ca.
Lý Bát Nhất không giấu được nội tâm rung động, run rẩy gọi một câu.
- Đừng gọi tôi là đại ca, người có thể gọi tôi là đại ca không nhiều, anh còn
chưa đến mức độ này. Nếu như qua hai mươi năm nữa anh không ngã
xuống, có lẽ có thể.
Trác Thanh Chiến dựa vào ghế xe đằng sau, mặc dù không nhìn Lý Bát
Nhất, hơn nữa trong lời nói rõ ràng không coi Lý Bát Nhất vào đâu, nhưng
Lý Bát Nhất vẫn không dám sinh ra một chút tức giận nào.
- Vâng!
Lý Bát Nhất cung kính đáp.
Trác Thanh Chiến quay kiếng xe xuống để cho gió thổi vào, áp lực trong xe
chợt dịu đi vài phần, điều này khiến cho Lý Bát Nhất rất cảm động. Sau khi
hít một hơi thuốc lá Trác Thanh Chiến liếc nhìn Lý Bát Nhất, theo đó lắc
đầu.
- Lần này tới thành phố Đông Đỉnh dự định xem thử ba người, ngoại trừ em
trai của tôi và anh ra còn có một tên tiểu tử. Ba người xem hết rồi, tuy rằng
trong lòng có chút tiếc nuối cũng coi như không uổng một chuyến. Một
người trưởng thành chính chắn khiến cho tôi an tâm, một người hống hách
độc đoán khiến cho tôi khen ngợi, một người cáo mượn oai hùm để cho tôi
tiếc nuối.