nhau cùng gã đàn ông đầu láng bên ngoài hơn, Người này quá sâu dày, tuy
rằng hình dáng của hắn không còn trẻ, cũng không phải người có địa vị
hống hách độc đoán gì, nhưng chỉ bị y liếc nhìn Lý Bát Nhất đã như ngồi
phải kim châm.
Lý Bát Nhất có thể dưới áp lực hỏi ra những lời này, đã vận hết toàn lực.
- Nội Mông Cổ, Trác Thanh Chiến.
Trả lời vẫn bình đạm như cũ, trong giọng nói không có một tia gợn sóng.
Nội Mông Cổ, Trác Thanh Chiến!
Sáu chữ này lại giống như một quả bom nổ dưới nước bốc lên một cơn
sóng gió động trời ở trong lòng Lý Bát Nhất! Hắn lại làm sao có thể chưa
có nghe nói qua tên họ này? Người thanh niên được Đông Bắc Hách Liên
vương gia xưng là kẻ đáng sợ nhất trong gần ba mươi năm trở lại đây, thà
rằng bỏ qua địa bàn một tỉnh làm lễ gặp mặt cũng không sẵn lòng làm đối
thủ với Trác Thanh Chiến, là một thần thoại ở trong xã hội đen phương
bắc!
Lúc trước hắn bị một phát súng của Kim Tiểu Chu gần như bất lực vẫn
chọn cách lặng lẽ không trả thù, thật sự không phải e sợ quân hàm thiếu tá
của Trác Thanh Đế, mà là e ngại một ngươi dùng nắm đấm đánh ra một
mảnh giang sơn thật lớn ở phương bắc tên gọi Trác Thanh Chiến! Mà ngay
cả ông già Lý gia nhà hắn cũng đã từng nói qua như thế này, Trác gia có
đứa con tên Thanh Chiến, hận không sinh muộn bốn mươi năm cùng tranh
đoạt cao thấp một thời với hắn.
Người trẻ tuổi được ông già nhà hắn xếp vào đối thủ của mình, cho tới bây
giờ chỉ có một người này.
Chỉ là ông già nhà hắn cũng chưa có nghĩ qua, nếu như ông ta thật sinh ra
muộn bốn mươi năm có thể lẻ loi một mình bắc tiến hay không. Một mình