ÁC BÁ - Trang 2275

Thập niên tám mươi Đại kiêu họ Lưu phách lối kia, không thể đem lên so
cùng một bàn cân để với Hách Liên Xuân Mộ bây giờ được.

Cường Tử lái nhanh đến Duyệt Tương Lâu, hai bên đường lớn đã đứng đầy
đại hán áo đen, những đại hán này ánh mắt lạnh như băng nhìn hắn lái xe
ngang qua, cùng lúc một cỗ khí thế ngút trời dâng lên từ trên thân thể
những người này.

Cường Tử chợt nhận ra có lẽ mình thật có chút nhìn không thấu Hách Liên
Xuân Mộ, bây giờ ông ta chơi trò này rốt cuộc là có suy nghĩ gì? Bày thực
lực của mình ra sao? Trong lúc này hắn dường như nghĩ được điều gì đó,
nhưng chỉ vụt lên rồi biến mất tức thì.

Chiếc xe dừng lại trước cửa Duyệt Tương Lâu, một đại hán áo đen đi đến
kéo mở cửa xe, thái độ tuy rằng không được cung kính, nhưng cũng không
có biểu hiện địch ý quá lớn.

- Mời lên lầu.

Đại hán áo đen nói một câu lập tức lui ra xa.

Cường Tử giơ tay ra về phía Bùi Nhược, cô gái nhỏ cười nắm lấy, cả hai
tay trong tay như thế đi vào Duyệt Tương Lâu. Đại hán áo đen xếp thành
hai hàng ở cửa ra vào lạnh lùng ánh mắt tập trung hết vào hai người bọn họ,
khi nhìn thấy Cường Tử trong hoàn cảnh này còn mang theo phụ nữ, những
người này hoặc ít hoặc nhiều đều lộ ra vẻ mặt khinh thường.

Cường Tử không để ý chút xíu nào, nắm tay Bùi Nhược bước nhanh về
phía trước.

Ở cửa ra vào Duyệt Tương Lâu, Hoắc Anh Cách đang đợi hắn. Anh ta là
người duy nhất trong số những người ở đây lộ ra khuôn mặt tươi cười với
Cường Tử, mà hắn cũng nhìn ra được, nụ cười của Hoắc Anh Cách không