- Cám ơn Vương sở trưởng toàn lực duy trì đối với lần diễn tập quân sự
này, tôi sẽ thông báo cho đơn vị các anh, đợi qua mấy ngày tôi tìm người
làm một lá cờ lụa viết lên bốn chữ lớn 'Nhất tâm vi công' đưa qua chỗ của
các anh, hiệu triệu tất cả đều phải học tập giống như anh.
- Không cần! Không cần!
Trác Thanh Đế ghé sát bên tai Cường Tử nói:
- Có chừng có mực, còn có việc nói với cậu.
Cường Tử nhẹ gật đầu, sau đó trợn tròn mắt nhìn Trác Thanh Đế rất không
khách sáo cất thẻ của Vương Bưu bào trong bóp của mình. Cường Tử hận
cả hàm đều ngứa ngáy, tiền mồ hôi nước mắt lão tử mệt chết mệt sống kiếm
được, bị mất trắng như thế này ư.
- Coi như là phí sữa chữa xe cho tôi đi, dù sao chỉ một vạn, cậu cũng không
quan tâm phải không?
Trác Thanh Đế cười khúc khích nói.
Cường Tử nói:
- Anh có thể đưa tấm biên lai cho tôi không?
Trác Thanh Đế: …
Bên trong một chiếc Audi A6 bên đường, hai người Tiêu Lôi và Trần Đông
Thanh chia nhau ngồi ở vị trí tài xế và phụ lái. Sau khi liếc nhìn nhau, hai
người không hẹn mà cùng nhau cười khổ một tiếng. Một trận xích mích nói
nhỏ cũng không nhỏ, rõ ràng dùng phương thức khôi hài này kết thúc, thật
làm cho người ta mở rộng tầm mắt.
- Anh nói Cường Tử tên tiểu tử này cần phải chúng ta bảo vệ sao?