AI BẢO CHỈ HOÀNG TỬ MỚI LÀ CHÂN MỆNH THIÊN TỬ - Trang 191

lời, “Tôi chẳng qua cảm thấy tiếc cho cô ta, cô ta cũng là người bị hại, là
vật hi sinh.”

“Đừng nghĩ nhiều như thế làm gì.” Na Lan De Yu chỉ nghĩ Xin Yi

không đành lòng, thương cảm trước quá khứ của Li Yu Chan, bèn cố ý đánh
lạc hướng chú ý của Xin Yi, “Ai, tôi với cô bây giờ cũng coi như quen thân
rồi nhỉ?”

Xin Yi dừng bước, nghiêng đầu nhìn anh, hỏi: “Là ý gì?”
“Tôi giúp cô phá án, lại cứu mạng cô vậy mà đến tận bây giờ tôi vẫn

không biết cô là ai, thật quá bất công! Cô ở vương phủ nào thế?” Na Lan De
Yu hỏi.

“Anh dựa vào đâu mà cho rằng tôi là người trong vương phủ?” Xin Yi

lấy làm lạ vì sao Na Lan De Yu lại nghĩ mình là người của vương phủ nào
đó.

Na Lan De Yu trỏ vào Zhu và Lan, nói: “Hai người bọn họ là công

công, trừ phi là hoàng thân quốc thích, không có nhà nào đủ tư cách dùng
thái giám.”

“Đừng tự cho mình thông minh.” Xin Yi cười nói: “Không còn sớm

nữa, tôi phải về rồi.”

“Này……” Na Lan De Yu còn muốn hỏi thêm nhưng bị Xin Yi cắt

ngang, “Tôi họ Xin, anh cứ từ từ mà tra!” Nói xong nở nụ cười tinh nghịch,
quay người bỏ đi.

Na Lan De Yu không tiện đi theo, đành đứng đó nhìn bóng Xin Yi đi xa

dần.

Về đến phủ, lại thấy mặt ba tỉ muội kia, nhưng hôm nay tâm trạng Na

Lan De Yu đương phơi phới nên chủ động lên tiếng chào hỏi, khiến những
người có mặt đều kinh ngạc không sao hiểu nổi.

“Yu Er, con gặp chuyện gì vui à?” Na Lan Hong hỏi.
“Đâu có chuyện vui gì, xem Thuận Thiên phủ phá một vụ án mạng ấy

mà! Khá thú vị.” Nghĩ tới Xin Yi, Na Lan De Yu không khỏi mỉm cười.

“Chà, án mạng cơ à Qiu Yan hào hứng kêu lên, “Sớm biết thế chúng ta

cũng đi xem!”

Hong Yao khẽ mỉm cười, nói: “Tỷ nói dạo thêm một lát nữa nhưng

muội cứ đòi qua đây ngay đó thôi!”

“Na Lan đại ca, nhìn vẻ mặt huynh hẳn là vụ án này phải đặc biệt lắm,

mau kể cho bọn muội nghe đi!”

“Đúng đúng, mau kể đi!” Qiu Yan tiếp lời đại sư tỷ.