Chuyện này thật khiến người ta đau lòng, đối với Na Lan De Yu, trái
tim Xin Yi đâu phải hoàn toàn phẳng lặng. Nhưng cô không thổ lộ điều này
với bất kỳ người nào vì cô quá rõ hoàn cảnh hiện tại của mình, bất cứ lúc
nào cũng có thể bị đe dọa tính mạng. Nếu ở bên Na Lan De Yu, cô sẽ làm
liên lụy đến anh, so với việc hại thêm một người nữa, cô thà giữ nguyên
khoảng cách. Huống hồ, Kang Xi chắc chắn sẽ không đồng ý để cô và Na
Lan De Yu bên nhau, địa vị thân thế của Na Lan De Yu quá thấp. Nếu bất
chấp môn đăng hộ đối, yêu đến chết đi sống lại, rốt cuộc cũng sẽ bị chia lìa,
chuốc lấy cái khổ vào thân làm gì!
Càng nghĩ Xin Yi càng cảm thấy mâu thuẫn, không biết làm sao đối mặt
với Na Lan De Yu.
Tề gia
Translator: hikarichan
Trời vừa tảng sáng Xin Yi đã trở dậy, không kinh động đến ai, một
mình đi loanh quanh trong cung, coi như tập thể dục buổi sáng luôn! Đương
đi thì gặp mấy thị vệ hấp tấp chạy ngang qua, Xin Yi thuận miệng gọi bọn
họ lại.
Đám thị vệ vội đứng lại: “Nô tài tham kiến Xin Yi cách cách!”
“Làm gì mà vội vàng thế?”
Thị vệ bẩm báo mà trong lòng như có lửa đốt: “Hồi bẩm cách cách, nô
tài sắp muộn giờ điểm danh rồi.”
Xin Yi liền xua tay: “Mau đi đi!”
“Tạ ơn cách cách, chúng nô tài cáo lui!” Nói rồi ba chân bốn cẳng chạy
đi.
“Đến muộn thì sao nhỉ? Nghe nói sẽ bị phạt thảm lắm! Đi xem xem!”
Trên bãi đất trống trong cung, chúng thị vệ hàng ngũ chỉnh tề đợi lệnh.
Na Lan De Yu đứng trước đội hình, đối diện với toàn thể cấp dưới mà lòng
dạ để tận đâu đâu ấy. Có hai thị vệ tới muộn, không dám vào hàng, lặng lẽ
đứng qua một bên. Xin Yi rón rén nấp vào một góc lén quan sát.
Đợi một lúc lâu, Na Lan De Yu mới hồi tỉnh, nghiêm mặt nhìn đám
thuộc hạ: “Người nào về vị trí người nấy!” Nói xong bèn quay đầu đi thẳng.
Mọi người lập tức vây lấy hai thị vệ đến muộn kia, bàn luận sôi nổi.
“Hai người các ngươi may thật đấy, đến muộn mà không bị thống lĩnh
phạt……Hình như hôm nay thống lĩnh có tâm sự, mới để lọt hai người các
ngươi.”
Xin Yi từ từ tiến đến sau lưng bọn họ, thình lình lên tiếng: “Thống lĩnh
vừa vắng mặt, các ngươi đã thành thế này rồi.”