Na Lan De Yu ra khỏi cửa, vừa đi vừa nghĩ: “Wan cách cách thuần
khiết thông minh thế chắc hiểu ý mình nói. Thật xin lỗi, cô là kim chi ngọc
diệp tôi sao xứng được, huống chi trong tim tôi đã có hình bóng một
người.” Nghĩ đến Xin Yi, anh bất giác mỉm cười, “Cô nhóc tinh quái đó lúc
này đang làm gì nhỉ, không biết bao giờ mới được gặp lại?!”
Na Lan De Yu tương tư Xin Yi, tiếc thay Xin Yi chẳng thừa thời gian
nhớ anh. Nhìn thấy hoa tuyết bay đầy trời, cô nàng đương hưng phấn hết
sức! Xin Yi đứng trong sân, giơ tay đón tuyết rơi: “Thần khởi khai môn
tuyết mãn sơn, tuyết tinh vân đạm nhật quang hàn. Thiềm lưu vị trích mai
hoa đống, nhất chủng thanh cô bất đẳng nhàn. Trước nay ta chưa từng thấy
tuyết rơi nhiều thế này! Đẹp thật! Thích thật!” Cô hét gọi bọn Xiao Zhu Zi,
“Zhu Zi, Lan Zi ra đây, chúng ta đắp người tuyết chơi!”
Xiao Zhu Zi co ro bước từ trong phòng ra, vừa ra đã kêu oai oái: “Lạnh
lắm, cách cách!”
Xin Yi cúi người vốc một nắm tuyết ném Xiao Zhu Zi. Xiao Zhu Zi vội
tránh, cầu tuyết bay sượt qua người cậu, liền đó quả cầu tuyết thứ hai lại
ném đến. Vừa hay Er Hu cũng bước từ trong phòng ra, quả cầu tuyết “bạch”
một tiếng trúng mặt Er Hu, Xiao Zhu Zi lập tức cười phá lên.
“Ngươi dám cười!” Er Hu ra đến sân cũng bốc một nắm tuyết ném Xiao
Zhu Zi, lần này Xiao Zhu Zi chậm chân nên trúng đòn.
Xiao Zhu Zi hét toáng lên: “Sao huynh lại ném tôi, là cách cách ném
huynh đấy chứ, có gan thì ném lại cách cách ấy. Tôi phải báo thù!” Dứt lời
cũng chạy vào trong sân nặn bóng tuyết.
Xin Yi nhân lúc bọn họ bận chí chóe không chú ý, mỗi tay nặn một quả
bóng tuyết, nhằm Xiao Zhu Zi và Er Hu ném đi. Er Hu biết Xin Yi không
giận nên cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều, nặn bóng tuyết phản kích, ba người
cứ thế ném qua ném lại.
Nghe tiếng ồn bên ngoài, mấy người kia lục tục kéo ra, thấy bọn họ
chơi vui vậy cũng tham gia vào trận chiến, chẳng bao lâu người nào người
nấy đều dính đầy tuyết.
“Ya, chơi đã quá!” Cuối cùng thì Xin Yi cũng thấy mệt.
“Phải đấy, lâu lắm mới chơi vui thế này!” Er Hu gật đầu đồng tình.
Xiu Er vừa phủi tuyết bám trên người vừa nói: “Nếu là ở chỗ Yu phi nô
tì có nghĩ thôi cũng chẳng dám.”
“Theo hầu cách cách là sướng nhất!” Xiao Zhu Zi ngồi trên tuyết nói.
“Này, mai chúng ta đi đạp tuyết thưởng mai đi.” Xin Yi cũng thật lắm
trò.