Ý tứ của hắn là nàng mất trí nhớ sao? Tịch Nhan cảm thấy rất buồn
cười, lẩm bẩm nói: "Trí nhớ của ta đều ở trong đầu mình, nhưng không có
ngài, ta không biết ngài."
Hắn chậm rãi buông lỏng nàng ra, xoay người lại: "Nàng đã không
muốn nhớ lại, vậy cũng không sao."
Tịch Nhan ngẩn ra, liền nhìn thấy hắn lại đi về phía thư án, chậm rãi
ngồi xuống, không liếc nhìn nàng một cái nào nữa.
Giờ này khắc này, Tịch Nhan không biết nên làm như thế nào cho phải.
Tuy rằng chuyện mất trí nhớ đối với nàng mà nói thật sự là quá mức vớ vẩn,
nhưng nhiều sự thật xảy ra trước mắt như vậy, nàng cảm thấy hỗn loạn chưa
từng có, hồi lâu sau mới mở miệng hỏi: "Vậy ngài có thể cho ta thuốc
không?"
Hoàng Phủ Thanh Vũ rốt cuộc cũng nâng mắt lên, ánh mắt chỉ lướt qua
người nàng liền cúi đầu lại.
Tịch Nhan rốt cuộc nhịn không được tiến lên, chắn trước thư án của của
hắn, nói: "Bất luận là ta có biết hay không biết ngài, ít nhất ta đã nói với
ngài Đạm Tuyết sinh cho ngài một đứa con, chẳng lẽ một đứa con nối dõi
không đáng giá bằng chuyện vớ vẩn là ta có biết hay không biết ngài sao?"
Chuyện vớ vẩn? Hoàng Phủ Thanh Vũ chậm rãi gợi lên khóe miệng, rốt
cuộc ngẩng đầu lên nhìn về phía nàng: "Nhan Nhan, ta lại còn nghĩ đến sau
khi nàng rời khỏi ta lại sinh thêm cho ta một đứa con nữa chứ."
Tịch Nhan, chấn kinh rồi.
Hắn nói, nàng rời khỏi hắn, nàng sinh con cho hắn?!
Nàng ngây người thật lâu, bỗng nhiên ôm đầu kêu to lên -- nếu không
phải nàng điên rồi, thì nhất định là nam nhân trước mắt này điên rồi! Cái gì