Hắn bỗng nhiên vươn cánh tay không bị thương ra ôm lấy Tịch Nhan,
thấp giọng nói: "Nhan Nhan, ở lại đi, đừng rời khỏi đây nữa. Cho dù là nửa
năm sau, cũng không cần đi. Nàng từng nói qua, cho dù không thể làm một
đôi vợ chồng tốt, cũng có thể làm một đôi cha mẹ tốt, coi như là vì Bất Ly,
ở lại đi."
Hắn rốt cuộc cũng nhắc tới hẹn ước nửa năm với nàng, tuy hiện giờ trí
nhớ của nàng đã hoàn toàn biến mất nhưng cuối cùng nàng cũng tin mình là
thê tử của hắn, là mẫu thân của Bất Ly.
Tại nơi đây, vào lúc này, tình ý chậm rãi dâng trào, Tịch Nhan bỗng
nhiên nghẹn ngào, mê ly .
Kỳ thật nàng thà là lúc trước hắn ép mình phải đồng ý thời hạn cả đời,
không cần phải nói cái gì nửa năm sau sẽ thả nàng đi. Bởi vì hiện nay, nàng
đã không thể nào rời khỏi Bất Ly, huống chi sau này?
Nhưng Nam Cung Ngự, hắn phải làm sao bây giờ?