kìm được cười khẽ một tiếng, giống như là thở hắt: "Quả nhiên thuốc rất
hữu dụng."
Ngân Châm chần chờ một lát, nói: "Chủ tử, nô tỳ từng nghe nói, càng là
thuốc hiệu quả thì thương tổn đối với thân thể người dùng càng lớn có phải
không ạ?"
Tịch Nhan được Ngân Châm đỡ chậm rãi đứng dậy, cười lạnh nói: "Mấy
tên lang băm mới vào nghề trị không khỏi bệnh cho người ta thành ra phao
truyền mấy thứ hồ đồ như thế mà nhà ngươi cũng tin hay sao? Lý đại nhân
là viện phán của Thái y viện, hốt thuốc đúng bệnh, tự nhiên là có thể dùng
thuốc tiêu bệnh rồi."
Tịch Nhan khôi phục lại tới nằm trên giường, vừa qua khỏi một lát, đột
nhiên lại nghe có thanh âm khách khí truyền đến gọi Ngân Châm. Tịch
Nhan nháy mắt ra dấu với Ngân Châm, bản thân lại nằm như trước, mắt
nhắm lại.
Ngân Châm hiểu ý, vừa ra cửa liền nhìn thấy, quả nhiên là thái giám
Tiểu Ngụy được Khâm An điện phái tới.
Tiểu Ngụy vừa thấy nàng, vội hỏi: "Ngân Châm tỷ tỷ, Hoàng Thượng
phái ta lại đây hỏi thăm, Lăng tần chủ tử đã ngủ rồi sao?"
Ngân Châm than nhỏ một tiếng, nói: "Chủ tử đã nghỉ ngơi, ngươi trở về
hồi Hoàng Thượng đi."
Tiểu Ngụy lên tiếng, liền xoay người rời đi.
Ngân Châm ngẩng đầu nhìn nhìn bầu trời, chỉ cảm thấy trời sắp có tuyết
rơi. Năm nay vào đông, mấy đợt tuyết cứ rơi liên tiếp, đúng là tần suất có
phần bất thường, không biết sẽ giá rét đến mức nào.