ÁI PHI TUYỆT SẮC CỦA THẦN BÍ VƯƠNG GIA - Trang 585

Đến khi Tịch Nhan cảm thấy thoải mái, nàng lại đột nhiên nảy lên ý xấu,

sống chết cũng không chịu cho hắn.

Hai người cứ như vậy ở trên giường thượng kẻ đuổi người bắt, cuối

cùng, Hoàng Phủ Thanh Vũ thành công bắt giữ nàng ở một góc gường,
dường như để cho hả giận hắn cúi đầu cắn nàng, nhưng lại vô cùng ôn nhu,
Tịch Nhan nhịn không được vừa kêu toáng lên vừa cười ha ha.

Nhưng trong lúc hai người đang cười đùa vui vẻ, lại đột nhiên vang

tiếng gõ cửa không đúng lúc.

Tịch Nhan còn chưa nghe được, nhưng Hoàng Phủ Thanh Vũ đã vội

bưng kín miệng của nàng lại, giọng nói không chút cảm xúc: "Ai?"

"A --" Lúc này Tịch Nhan mới hồi phục tinh thần lại, thẹn đến mức

muốn chui xuống đất, vùi vào trong ngực hắn, nhưng cũng đồng thời
nghiêng tai lắng nghe người bên ngoài trả lời.

Sau một lúc lâu, bên ngoài mới vang lên giọng nói tràn đầy ủy khuất của

Thôi Thiện Duyên, dùng đầu ngón chân nghĩ hắn cũng biết mình cừa làm
hỏng chuyện tốt của chủ nhân: "Thất gia, là nô tài."

"Cút!" Từ trước tới giờ, đây là lần đầu tiên Hoàng Phủ Thanh Vũ lớn

tiếng quát lên, "Có chuyện gì sáng mai đến bẩm báo tiếp!"

Bên ngoài trầm mặc hồi lâu, thanh âm ủy khuất lại truyền đến nhưng

mang theo tiếng khóc nức nở: "Thất gia, xe ngựa của Vương phi đi được
nửa đường va chạm với xe ngựa của phủ Tứ gia nên bị lật, sự tình khẩn cấp,
nô tài mới đến bẩm báo cho Thất gia......"

Khi nghe được hai chữ "Vương phi", thần sắc Hoàng Phủ Thanh Vũ vẫn

không thay đổi, nhưng khi nghe được "phủ Tứ gia", ngay cả Tịch Nhan
cũng thay đổi sắc mặt, đẩy đẩy hắn: "Đứng lên đi, còn thất thần gì chứ!"