Cho đến khi Thập Nhị "Phanh" đẩy cửa ra, mới phá vỡ sự yên lặng trong
phòng.
Hắn đến bên cạnh bàn ngồi xuống, khuôn mặt thiếu niên vì phẫn nộ mà
đỏ bừng lên, bỗng nhiên đứng bật dậy, hung hăng nện một quyền trên mặt
bàn. Truyện Tiên Hiệp - -Y
Hoàng Phủ Thanh Vũ rốt cuộc chậm rãi quay đầu lại, nhìn nhìn Thập
Nhị, khóe miệng bỗng dưng gợi lên nụ cười, đi tới, tự mình châm một chén
rượu cho Thập Nhị: "Làm sao vậy?"
Thập Nhị tức giận đến nổi lại nện xuống mặt bàn: "Cho dù là đại nghịch
bất đạo, đệ cũng muốn nói! Thật là quá nghẹn khuất mà, cho dù bà ta là
Hoàng tổ mẫu thì thế nào? Nói cho cùng thì cũng chỉ là nữ nhân thôi, dựa
vào cái gì mà tính kế như vậy, mà lại sử dụng trên người Thất ca? Nay lão
Tứ đã ngồi lên ngôi vị hoàng đế rồi, Thất ca không còn gì nữa, bà ta còn --"
"Thập Nhị, đừng nói nữa." Thanh âm ôn nhu của Thập Nhất truyền tới.
Hoàng Phủ Thanh Thần đạm mạc ngồi ở một bên, cầm lấy chén rượu
đưa lên môi không nói một lời.
Hoàng Phủ Thanh Vũ thản nhiên nâng chén rượu bị ngã lên, lại rót đầy,
vẫn cười nhẹ: "Đệ yên tâm đi, Thất ca của đệ tất nhiên sẽ không để cả đời bị
người nắm giữ yết hầu như vậy."
Nghe vậy, ba người bên cạnh đều mở mắt ra đến, ánh mắt sáng ngời
nhìn về phía Hoàng Phủ Thanh Vũ.
"Thất ca!" Thập Nhị nhảy dựng lên, "Đệ biết mà, tất nhiên huynh sẽ có
biện pháp, có phải hay không?"
Hoàng Phủ Thanh Vũ cúi đầu, chậm rãi rót đầy chén rượu cho ba người
bọn hắn: "Ta làm sao dám phụ lòng các huynh đệ của mình chứ?"