ÁI PHI TUYỆT SẮC CỦA THẦN BÍ VƯƠNG GIA - Trang 707

Hoàng Phủ Thanh Vũ bất động thanh sắc mỉm cười, sau một lát mới

đáp: "Ta đây nhất định sẽ làm như nàng mong muốn."

Hắn nghiêng người tới gần muốn ôm lấy nàng, Tịch Nhan giành trước

một bước vội nhảy ra khỏi sự ôm ấp của hắn, vỗ tay cười to: "Ta cũng
không nói qua sẽ cho ngươi ăn."

Hoàng Phủ Thanh Vũ cũng không tức giận, vẫn mỉm cười nhìn nàng,

thấy nàng cầm lấy một quyển sách thuốc lắc la lắc lư đọc, bỗng nhiên quay
đầu lại, ném quyển sách thuốc tới trước mặt hắn: "Ngươi xem nhiều sách
thuốc như vậy để làm gì?"

Hoàng Phủ Thanh Vũ bình tĩnh dọn dẹp đống sách phân tán lung tung

trước mặt, mỉm cười nói: "Xem sách thuốc đơn giản là muốn cho y thuật
tiến bộ hơn."

"Y thuật của ngươi còn chưa đủ dùng sao?" Tịch Nhan lật lung tung các

quyển sách thuốc khác, "Có lẽ so với Nam Cung Ngự thấp hơn một chút,
nhưng muốn giỏi y thuật như vậy để làm gì?"

Hắn vẫn cong cong khóe miệng như cũ, dường như cũng không muốn

trả lời.

Tịch Nhan bỗng nằm sấp trên thư án, để sát mặt vào mặt hắn: "Y thuật

của ngươi là do ai truyền thụ?"

Hoàng Phủ Thanh Vũ giương mắt nhìn nàng, bỗng nhiên nhớ lại từ sau

khi tiểu nữ nhân này trở lại bên cạnh hắn, đối với hắn vẫn không xưng hô
một cách chính thức. Tuy từ trước cũng không có, nhưng mà khi đó lúc
nàng thương tâm khổ sở sẽ gọi hắn là "Hoàng Phủ Thanh Vũ", lúc tức giận
sẽ gọi hắn là "Thất gia", đa số thời điểm chỉ đơn giản kêu một tiếng "Này".
Nhưng mà hiện tại, đột nhiên chỉ còn lại có chữ "Ngươi" không mang theo
một chút tình cảm nào cả.