yểu điệu." Ánh mắt của nàng khẽ di chuyển xuống, không cao không thấp
dừng lại ngay chỗ thắt lưng mảnh khảnh của Tịch Nhan.
Sắc mặt Tịch Nhan khẽ thay đổi, nhìn thoáng qua Hoàng Phủ Thanh Vũ,
vừa cười vừa nói: "Vương phi tới thật đúng lúc, Vương gia vừa dùng bữa
xong, còn muốn ăn khuya. Vậy mời Vương phi cùng Vương gia chậm rãi
thưởng thức, cáo từ."
Đi ra ngoài hành lang, Tịch Nhan liền lập tức đi về phía cửa viện. Mới
vừa đi tới cửa, chợt nhớ tới một chuyện, vội xoay người đi về phía thư
phòng của Hoàng Phủ Thanh Vũ để lấy đèn lồng lúc nãy đặt trước cửa
phòng, thắp sáng nến trong đèn.
Lúc ngẩng đầu lên, trong nháy mắt nàng liền nghĩ tới những quyển sách
thuốc trong phòng, trong lòng không khỏi thắt chặt lại.
Lúc nãy Lâm Lạc Tuyết nàng yểu điệu, mảnh mai, Tịch Nhan không
biết nàng ta đang ngầm ám chỉ đứa bé trong bụng mình đã biến mất hay là
xuất phát từ thật tâm, nhưng trong chớp mắt, nàng lại nhớ tới đêm nóng
bỏng một tháng trước, người nào đó cũng gầy đi rất nhiều.
Khi quần áo của hắn được thoát ra hết, trong đầu nàng nhảy ra ba chữ
duy nhất, đó là -- hắn rất gầy. Vào thời khắc cả hai đang triền miên, nàng
không tự chủ được đã ôm lấy thắt lưng gầy gò của hắn, cuối cùng nhịn
không được cắn vào vai hắn để khắc chế nỗi xúc động nhịn không được sẽ
dâng lên trong nội tâm.
Mang theo đèn lồng, nàng lập tức ra khỏi viện, không quay đầu lại một
lần. Xuyên qua hành lang gấp khúc, đi vào hoa viên, men theo lan can
quanh co uốn khúc đi đến bên hồ Bích Thủy trong viện.
Hồ Bích Thủy quả thật xứng với tên Bích Thủy, bởi vì nước được dẫn từ
bên ngoài vào phủ, được ánh trăng chiếu xuống càng trong trẻo, lung linh
động lòng người.