nói hai người không thể làm một đôi phu thê tốt, hắn cũng chỉ có thể chấp
nhận; Mà nàng hiện nay cũng không thể nói rõ mọi chuyện với hắn được
nên những lời đã nói ra ngày đó vĩnh viễn không thể thu hồi lại.
Nhưng cũng chỉ có thể mượn cơ hội như hiện tại, để cho cả hai nương
tựa vào nhau, thân mật như như lúc ban đầu.
"Ta vừa mới...... Hình như nhìn thấy Lăng Chiếu ......" Tịch Nhan không
thể nghĩ được lý do khác, chỉ có vừa khóc vừa cắn răng thấp giọng nói.
Hoàng Phủ Thanh Vũ bất động thanh sắc nhẹ nhàng thở ra, nàng ôm thật
chặt, một tay vòng qua đầu của nàng: "Đừng sợ, chỉ là nằm mơ thôi mà."
Tịch Nhan ở hắn trong lòng nức nở khó, mà hắn cũng thừa cơ hội hiếm
có này gắt gao ôm lấy nàng, thấp giọng thì thào ở nàng bên tai: "Đừng sợ,
đừng sợ......"
Hồi lâu sau Tịch Nhan mới bình tĩnh trở lại, ở trong lòng hắn cọ cọ,
dường như đột nhiên ý thức được điều gì, ngẩng mặt lên nhìn hắn một cái,
sau đó nhanh chóng rời khỏi vòng tay ôm ấp của hắn.
Trong lòng chợt trống không, tâm Hoàng Phủ Thanh Vũ cũng đột nhiên
trống rỗng, nhìn nàng nhanh chóng đứng thẳng dậy, trên miệng hắn hiện lên
một nụ cười khổ. Cúi đầu xuống nhìn vạt áo mình cơ hồ đã ướt đẫm, hắn
nhịn không được khẽ thở dài một tiếng: "Nhan Nhan, nhanh chóng trở về
đi, không cần đứng ở nơi này. Về phía Hoàng tổ mẫu, ta sẽ nói với bà."
Tịch Nhan khẽ thở phào nhẹ nhõm:"Được, vậy ta trở về."
Hoàng Phủ Thanh Vũ cúi đầu lên tiếng, sau đó lại quay về phía Phụng
Tiên điện, quỳ thẳng người lên.
Tịch Nhan quay lưng về phía hắn, không quay đầu lại, bước từng bước
một rời đi.