Trong lòng Ngân Châm nhất thời buông lỏng, không ngừng dập đầu tạ
ơn.
Liên tiếp nhiều ngày thuốc được đưa tới, Tịch Nhan vẫn uống rất ngoan
ngoãn, nhưng hôm qua lại không biết vì sao đột nhiên giống như không thể
nhịn được nữa, uống thuốc được một nửa liền quăng ngã bát, than đắng,
cũng không chịu ăn mứt hoa quả, khiến cho Ngân Châm không có biện
pháp nào để ứng phó.
Nhưng cũng không ngờ hôm nay Hoàng Phủ Thanh Vũ lại tự mình đến
đây, trong lòng cô ta khó tránh khỏi vui mừng nên vội đứng dậy lui xuống.
Hoàng Phủ Thanh Vũ đẩy cửa bước vào phòng, lúc này Tịch Nhan đang
dựa vào nhuyễn tháp chợp mắt.
Vừa mới bước vào 10 tháng, trong phòng đã được trải thảm thật dày, lò
sưởi cũng được đốt liên tục, cũng may độ ấm rất thích hợp. Hắn chậm rãi đi
trên thảm, cơ hồ không phát ra một chút tiếng động nào, cho đến khi đặt
hộp thuốc trong tay lên bàn, một tiếng động nhỏ vang lên, bên kia Tịch
Nhan cũng mở mắt ra.
Nhìn thấy hắn, trong lòng Tịch Nhan không khỏi khẽ rung động, nhưng
trên mặt lại vẫn không có chút biểu tình nào như trước, cũng không đứng
dậy, chỉ mím môi nhìn hắn thả hộp thuốc trên tay xuống bàn.
Thấy thế, Hoàng Phủ Thanh Vũ cười nhẹ, mở hòm lấy ra chén thuốc, đi
đến bên cạnh nàng ngồi xuống, dùng muỗng bạc khuấy đều trong chén, phát
ra tiếng vang thanh thúy, sau đó giọng nói trầm thấp dễ nghe của hắn vang
lên: "Hôm nay ta đặc biết sai người bỏ thêm hai vị cam thảo trong thuốc,
chắc hẳn không còn đắng nữa đâu."
Tịch Nhan thở một hơi thật dài: "Cho dù là bỏ thêm cam thảo gì đó,
đắng cũng vẫn là đắng thôi."