Hắn giữ chặt tay nàng, đem tay nàng đặt trên chỗ ngực trái của nàng:
"Đem những chuyện nàng cất giấu trong lòng, toàn bộ nói ra."
Tịch Nhan bật cười, sau đó lại lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn: "Chàng nghĩ
rằng ta và chàng còn ngốc nghếch giống lúc trước như vậy sao?"
Ánh mắt Hoàng Phủ Thanh Vũ thâm trầm, sắc mặt cũng trở nên tối tăm.
Bộ dáng cùa nàng gần đây chứa đầy tâm sự, hắn không phải là nhìn
không ra, nhưng nàng đã không còn là tiểu cô nương lúc trước hắn liếc mắt
một cái liền nhìn thấu nữa, nhưng hiện tại dù cho hắn hao hết tâm lực cũng
vẫn không thể biết được những suy nghĩ trong lòng nàng.
Nhưng rất nhanh , sự lạnh lùng trong mắt Tịch Nhan lại tản ra, nàng
cười duyên vươn tay ra chậm rãi ôm lấy cổ hắn: "Hôm nay là sinh nhật của
ta, chàng bày ra sắc mặt như vậy là để cho ta xem sao?"
Hắn nhìn nàng thật sâu, ánh mắt lại dần dần mê man, giống như có gì ở
bên trong thiêu đốt, đợi cho ánh mắt nóng bỏng đó gần như thiêu như đốt
nàng, hắn vội nắm lấy thắt lưng của nàng: "Nhan Nhan, ta --"
"Ta biết." Tịch Nhan lập tức liền ngắt ngang lời hắn.
Nàng biết hắn định nói điều gì, chỉ nhìn vào ánh mắt hắn nàng đã biết,
nàng rốt cuộc có thể đợi được câu nói mà nàng hằng mong muốn và chờ
được. Nàng biết muốn hắn nói ra câu nói kia có bao nhiêu khó khăn, cho
nên từ sau lần tỉnh lại đó, nàng liền toàn bộ sự kiên nhẫn của mình để chờ
đợi, vừa oán trách hắn, lại vừa chờ đợi hắn.
Nhưng mà nay, nàng đã buông tay rồi, thậm chí, ngay cả dũng khí để
nghe hắn nói cũng không còn nữa.
Tịch Nhan nhìn hắn, vẫn cúi đầu cười như cũ, tỏ vẻ vô tâm vô phế:
"Chàng muốn nói, chàng làm này tất cả mọi việc đều là vì tốt cho ta có phải