Tịch Nhan bày ra khuôn mặt tươi cười thản nhiên: "Ta từng cho rằng cô
cùng chàng có gì đó mờ ám, nhưng sau này nhìn thấy ánh mắt của cô nhìn
Nam Cung Ngự, cùng ánh mắt nhìn Hoàng Phủ Thanh Thần, ta liền biết ta
sai lầm rồi. Tuy rằng ta không biết các người đến tột cùng có bao nhiêu
khúc mắc, nhưng chắc hẳn không phải quan hệ tình yêu nam nữ."
"Đến bây giờ cô mới thật sự hiểu ra rồi." Đạm Tuyết khẽ hừ nhẹ.
Tịch Nhan dừng một chút, lại nói: "Cô có thể tiện đó giúp ta nhắn cho
Nam Cung Ngự hay không, ta muốn gặp huynh ấy."
"Hiện nay hắn bận rộn nhiều việc, không thể phân thân được." Đạm
Tuyết thản nhiên nói.
"Ta tin tưởng điều đó." Tịch Nhan mỉm cười nói, nếu không phải Nam
Cung Ngự thật sự có việc quan trọng, tất nhiên sẽ không thể nào lâu như
vậy mà không xuất hiện, "Ta chỉ nhờ cô truyền lời giúp, về phần tới hay
không, tùy hắn quyết định."
------------------------------------------------------------------------------
Lúc Đạm Tuyết rời đi, trời cũng mới quá trưa một chút, Tịch Nhan chỉ
cảm thấy mệt mỏi, phân phó Ngân Châm vài câu, liền nằm xuống nghỉ trưa.
Ngân Châm thấy sắc mặt nàng không tốt lắm, suy nghĩ muốn thỉnh đại phu
đến đây xem một chút, nhưng Tịch Nhan lại lắc đầu: "Ta nghỉ ngơi một lúc
thì sẽ khỏe ngay, ngươi đừng cho những người khác vào quấy rầy là được."
Kết quả là giấc ngủ trưa lại vô cùng nặng nề, Tịch Nhan mơ mơ màng
màng cảm thấy không mở mắt ra được, sau khi giãy dụa một trận, liền ngủ
lại. Mãi cho đến khi miệng khô lưỡi đắng mới tỉnh lại, nàng giật mình nhìn
thấy ánh nến trong phòng mới biết trời đã sẩm tối.
Mí mắt vẫn rất nặng nề, nàng khẽ nhíu mi, chớp mắt một chút, lúc này
mới nhìn thấy một người đang ngồi bên cạnh giường đưa lưng về phía