ÁI PHI TUYỆT SẮC CỦA THẦN BÍ VƯƠNG GIA - Trang 807

"Ta đã ăn ở chỗ của Lạc Tuyết rồi." Hắn đứng dậy, thay đổi quan phục

trên người ra.

"Thì ra chàng từ bên kia trở về." Tịch Nhan thấp giọng nói "Chàng và

nàng ta cùng nhau ăn à? Chắc là chàng đút cho nàng ta ăn đúng không?"

Hoàng Phủ Thanh Vũ ngồi trở lại bên cạnh nàng, chôn mặt vào gáy

nàng, hít mùi thơm trên người nàng một chút mới nói: "Nàng không phải đã
tắm rồi sao? Sao có mùi chua như như vậy?"

"Trước giờ ta vẫn thế! Sao nào, bây giờ chàng mới ngửi được sao?" Tịch

Nhan tức giận đẩy hắn ra.

"Thật ra ta mới biết đây thôi." Khóe môi Hoàng Phủ Thanh Vũ hơi

nhếch lên, ánh mắt toát lên vẻ u ám.

Tịch Nhan vừa nhìn thấy ánh mắt hắn thì hơi chột dạ, dừng lại một lát,

mới lấy hết dũng khí nhìn thẳng vào hắn: "Đừng cho là ta không biết chàng
nghĩ gì! Chàng đang suy nghĩ sở dĩ thái độ của ta đối với chàng đột nhiên
thay đổi chắc hẳn là có ý đồ gì! Ta nói cho chàng biết, Hoàng Phủ Thanh
Vũ, chàng đừng tưởng ta đã tha thứ cho chàng, ta vẫn nhớ rõ chàng kê đơn
cho ta, gạt ta, lừa ta, giấu giếm ta, ép buộc ta. Hiện nay, khi ta nhìn thấy
Thập Nhất và Mẫu Đơn vĩnh viễn bị ông trời chia cách, ta không muốn
chúng ta cũng sẽ bị giống như hai người họ mà thôi! Ta chưa từng tha thứ
cho chàng ngày đó chàng đã lừa dối ta!"

Tịch Nhan vốn định làm bản thân có thêm dũng khí, lý do khác là hy

vọng có thể mượn đều này để đánh tan lòng nghi ngờ của hắn, nhưng không
nghĩ đến khi nói xong những lời này cũng trở nên kích động, không kìm
nén được khiến hốc mắt đỏ lên.

Ánh mắt Hoàng Phủ Thanh Vũ có chút ngưng đọng, liền nhanh chóng

ôm nàng: "Nàng lại suy nghĩ miên man rồi phải không? Ta nói nghi ngờ