Tịch Nhan không hề bỏ sót bất kỳ cử chỉ nào, đột nhiên phát hiện,
Hoàng Phủ Thanh Vũ, chàng... mà lại biết đỏ mặt.
Nàng dường như không thể khống chế nội tâm kinh ngạc và vui mừng
về điều này, nhưng lại vẫn làm bộ dạng vẫn mất hứng: "Thực sự nhiều vậy
sao, đếm đi đếm lại cũng không xong sao?"
"Không phải"
Rốt cuộc, Hoàng Phủ Thanh Vũ thấp giọng, không tình nguyện trả lời
"Chàng nói gì?" Tịch Nhan không thể ngờ được, hô lên một tiếng,
"Không có sao?" Chợt nghi ngờ nhìn hắn, buồn bã nói: "Chàng lại gạt ta!"
Một tay Hoàng Phủ Thanh Vũ lại kéo nàng vào lòng, chân mày hiện lên
một tia chán nản, hơi dùng sức nắm chặt tay nàng, trả lời không được tự
nhiên: "Ta ngồi xe lăn hai mươi năm, làm sao có nữ nhân được? Nếu thật sự
có, thì lúc nàng vào phủ phải nhìn thấy thị thiếp chứ, đúng không?"
"Chàng cũng không phải thật sự ---" Tịch Nhan cắn môi, không nói gì
thêm nữa
Chỉ vì hắn trước mắt, thật sự là .... quá mức chân thật
Nếu bình thường Hoàng Phủ Thanh Vũ luôn là người thâm tàng bất lộ,
thì giờ khắc này, Tịch Nhan lại nhìn thấy, sắc mặt hắn ửng đỏ, ánh mắt ảo
não, tuyệt đối là một Hoàng Phủ Thanh Vũ hoàn toàn chân thật.
Trong nháy mắt, trong lòng nàng dâng lên những cảm xúc khó tả, rõ
ràng là muốn tin điều hắn nói là sự thật, nhưng theo bản năng lại muốn tìm
ra lý do để phản bác một chuyện không thể tin nổi này ---
".... Nhưng mà khi đó, chàng như vậy, như vậy .... thuần thục ...." Tịch
Nhan cắn môi, nội tâm lại giãy giụa, thẹn thùng, chỉ hận không thể tìm một