Nàng vừa khóc, vừa muốn cố sức thoát khỏi hắn: "Huynh để cho ta đi
được không? Ta không rời khỏi chàng, ta không rời khỏi Bất Ly, sớm hay
muộn ta cũng sẽ chết, huynh để cho ta đi, được không?"
Nam Cung Ngự nao nao, bỗng nhiên túm lấy cổ tay nàng kéo lên trên
bờ, sau khi kéo được nàng lên bờ, rốt cuộc hắn nhịn không được rống to:
"Muội không rời đi, vậy hiện tại muội trở về đi! Dù sao sớm hay muộn đều
là chết, tội gì ép buộc bản thân mình như vậy!"
Tịch Nhan không còn chút khí lực dán người vào đám cỏ trên bờ, nghe
vậy, tiếng khóc dần dần nhỏ lại. Rốt cuộc, nàng cũng ngưng khóc, nhưng lệ
vẫn không ngừng tuôn rơi, đôi mắt ẩm ướt, giọng nói khắc chế không được
nỗi bi thương: "Ta trở về không được, ta rốt cuộc trở về không được......"
Nam Cung Ngự giật mình ý thức được điều gì, vội nâng nàng dậy, dựa
vào trong lòng mình, mới phát hiện nàng đã gần như ngất đi, trong miệng
luôn thì thào: "Ta trở về không được...... Thái Hậu, không thể chịu đựng ta
được nữa...... Bà ta đã ra tối hậu thư cho ta...... Ta không thể quay về......"
Trong chớp mắt, Nam Cung Ngự cũng hiểu rõ được nguyên nhân khiến
nàng rốt cuộc dứt khoát, kiên quyết đi với mình, chỉ một thoáng lòng hắn
đau như ai cào cấu, chậm rãi ôm chặt nàng đang lâm vào hôn mê vào lòng,
thấp giọng nói: "Nhan Nhan, ta sẽ không cho muội chết."
Khi hắn toàn thân ướt đẫm ôm Tịch Nhan cũng ướt đẫm toàn thân trở lại
dịch trạm, đột nhiên phát hiện dịch trạm vốn đã tắt đèn đóng cửa giờ lại mở
ra, bên trong là một nữ tử dáng người yểu điệu, duyên dáng yêu kiều vừa
nói chuyện xong với ông chủ.
Ông chủ lướt qua vai của nữ tử nhìn thấy hắn cả người chật vật, nhất
thời la hoảng lên: "Công tử, các vị làm sao vậy?"
Nữ tử cũng quay đầu lại, trong nháy mắt khi nàng ta nhìn thấy hắn, vẻ
mặt đạm mạc chợt khẽ giật mình: "Công tử?" Sau đó, nàng ta mới nhìn đến