Tịch Nhan chậm rãi vươn tay ra, cầm lấy vật kia, thật là một khối ngọc
tốt, thủ công tinh xảo vô cùng, vừa nhìn thì biết ngay không phải là vật của
dân thường. Lòng nghi ngờ của nàng càng thêm sâu, ngắm nhìn ngọc bội,
nàng ngạc nhiên khi nhìn phía sau nó có một chữ "Dự", trong đầu thoáng
giật mình: "Dự, Đại Sở? Huynh là ---"
"Suỵt!" Nam Cung Ngự bỗng dưng để ngón tay lên môi nàng, nụ cười tà
mị hiện trên khóe miệng, "Nhan Nhan, nói nhỏ thôi."
Tịch Nhan vẫn cảm thấy rất lạ, đứng tại chỗ thật lâu, đôi mắt như nước
mùa thu đảo tới đảo lui, rốt cục vẫn ngồi xuống, đem ngọc bội trả lại cho
Nam Cung Ngự, hơi hừ một tiếng: "Khá lắm, nhiều năm qua, huynh đã lừa
dối ta, huynh biến ta thành con ngốc rồi!"
Nam Cung Ngự vẫn cứ cười: "Nhan Nhan, ta chỉ là không nói muội biết
thôi, chứ không hề lừa dối muội."
"Có khác nhau sao?" Tịch Nhan trừng mắt, bỗng nhiên thoáng nhìn qua
bội kiếm trên bàn, bèn rút kiếm ra, chĩa mũi kiếm vào hắn, Nam Cung Ngự
chỉ hơi nhướng đôi chân mày, khóe miệng bất giác hiện lên ý cười giảo
hoạt, "Huynh cứ vậy mà giấu diếm ta, lại không nói tiếng nào bắt ta đi, vậy
phạt huynh dẫn ta đi khắp non sông ở Đại Sở."
Nam Cung Ngự vươn tay lên, đoạt lại kiếm từ trong tay nàng: "Nếu dẫn
muội cùng đi, không phải là để muội vui vẻ du ngoạn sao?"
Tịch Nhan lại hừ một tiếng, liền lấy tay cướp khối ngọc bội trong tay
hắn, lặp lại một câu như thưởng thức: "Sư huynh của ta, tự nhiên sao lại là
'Chiến thần' Dự thân vương? Chuyện này thật là ngạc nhiên."
Nam Cung Ngự mỉm cười, trao đổi ánh mắt với Đạm Tuyết.
Đạm Tuyết hơi gật đầu, cười nói: "Thấy quận chúa vui vẻ như vậy, chắc
công tử hẳn đã biết quyết định lúc trước không hề sai."