ÁI SANH NHẬT KÝ - Trang 339

- Không phải... Tôi chỉ cảm thấy cái màu tìm đẹp hơn thôi. – Trầm Hàn

Sanh giải thích một chút, bỗng nhiên đỏ mặt lên: “Ai, em làm sao vậy chứ.”

Trịnh Duyệt Nhan thấy dáng vẻ sốt ruột của nàng, lại buồn cười: “Được

rồi, đừng giải thích, cứ y như kẻ ngốc.”

Nhân viên bán hàng kia cười với Trịnh tiểu thư: “Tiểu thư, cô sẽ lấy cái

màu tím?”

- Đương nhiên.

- Để tôi gói lại cho cô.

Trịnh Duyệt Nhan đem túi nội y đưa cho Trầm Hàn Sanh, trên mặt lộ ra

một biểu tình mĩ mãn: “Được rồi, vậy cũng nhiều rồi.”

Trầm Hàn Sanh nhìn đồ đạc trong tay, cười khổ nói: “Thế này mới gọi là

nhiều?”

- Ý kiến?

- Không có, dù sao cũng không phải tiền của tôi.

Trịnh Duyệt Nhan trắng mắt liếc nàng một cái, sau đó nói: “Được rồi,

giờ chúng ta đi ăn cái gì đi.”

Trầm Hàn Sanh không khỏi thở dài một tiếng: “Khổ cả ngày rốt cuộc

cũng chấm dứt.”

- Muốn ăn gì?

- Tôi sao cũng được cả, chỉ cần có cái ăn.

Trịnh Duyệt Nhan nghiêng đầu suy nghĩ, cười nói: “Vậy ăn đồ ăn

Thượng Hải đi.”