ÁI SANH NHẬT KÝ - Trang 572

- Đương nhiên rồi. Chị phải cẩn thận, đừng cho là em đi công tác không

quản được chị, tất cả bảng giờ giấc của chị đều ở trong lòng em, dù cho vừa
rồi chị ở trạm xe gặp tình nhân cũ, hàn huyên một chút em cũng đều biết. –
Trịnh Duyệt Nhan đắc ý nói đùa.

- Vậy bây giờ chứng minh tôi trong sạch rồi.

- Ừ, chị ngoan.

- Được rồi, cũng hơi trễ rồi, ngày mai em còn phải đi thị sát công xưởng

với cha, ngủ sớm đi.

- Không, em muốn nói chuyện với chị.

- Tôi sắp về nhà rồi, để tắm rửa xong, lên giường rồi gọi lại cho em nhé?

Trịnh Duyệt Nhan cười như chuông: “Nói chút gì dễ nghe đi, em cúp

điện thoại liền.”

- Nhan Nhan, tôi rất nhớ em.

- Chỉ như vậy?

Trầm Hàn Sanh bất đắc dĩ cười cười: “Em nhớ về sớm một chút, muốn

mỗi ngày đều có em bên cạnh.”

- Được rồi, buông tha chị. – Thanh âm Trịnh Duyệt Nhan đột nhiên trở

nên vô cùng mềm mại: “Hàn Sanh, em cũng rất nhớ chị.”

- Hai ngày nữa có thể gặp rồi.

- Ừ, chị cúp điện thoại đi, nghỉ ngơi sớm một chút, không cần lại gọi đến

nữa.

- Ừ, được, ngủ ngon.