"Chắc chưa đến nỗi bi kịch như vậy. Nếu phá hoại quá thì lại thành
luật sư hình sự rồi. Mà này, chị có cách nói chuyện giống như một người bị
chấn động mạnh về tâm lí, chị biết điều đó không?"
"Tôi ư? Còn đi nhằng nhẵng theo người khác hai tuần liền thì được coi
là bình thường về đầu óc?"
"Có thể chúng ta đểu là những kẻ tâm thần, mà không hay biết điều
đó."
Bảo xoay xoay chiếc nhẫn đang đeo trên tay, nhắm mắt lại rồi cô thốt
lên:
"Có thể lắm! Điều đó lí giải vì sao tôi và cậu cùng không có bạn, cùng
chán ghét những gì mình đang làm và tiêu tốn thời gian vào một mớ giấy
lộn do người khác phịa ra."
"Chỉ tôi thôi, chị đọc cả những cuốn hồi kí dài và chán ngắt." Tôi vừa
nói vừa tháo kính ra lau, chúng luôn bụi mờ lên chỉ sau năm phút.
"Tôi nghĩ hồi kí cũng là phịa nốt. Người ta chỉ cố gắng tươi đẹp hóa,
hoặc bi kịch hóa cuộc đời mình lên để bán được sách thôi."
"Chị từng yêu ai chưa?" Đột nhiên tôi đặt câu hỏi, thoáng ngạc nhiên
về tính tò mò của mình.
Người phục vụ đi ngang qua chúng tôi, mỉm cười thân thiện và cúi
xuống rót thêm trà vào hai chiếc chén đã cạn trước mặt chúng tôi. Sự xuất
hiện đúng lúc của cô ta khiến câu hỏi mà tôi vừa đặt cho Bảo bỗng trở nên
kì cục. Khi cô ta đã đi khuất, Bảo hơi nheo mắt, nhấp một ngụm trà nóng
trong chiếc cốc vừa được đổ đầy, chép miệng.
"Từng có một người.'