muốn trò chuyện. Trữ Hướng Thần xách túi hành lý của mình lên đặt trên
hai chân.
"Hôm nay anh cũng về à." Thái Đường Yến ngồi xuống, kéo vali lại
gần, còn lại một bao trà nằm giữa cô và tay vịn.
Ánh mắt của Trữ Hướng Thần quét một lượt trên vali cô, rồi ngã
người dựa vào lưng ghế, như kéo dài ống kính mà quan sát Thái Đường
Yến.
"Nè, mang nhiều đồ về thật đấy."
"Mua ít đồ Tết."
"Sống không tệ nhỉ."
Thái Đường Yến phải chuyển xe mấy lần, sợ làm bẩn quần áo nên chỉ
mặc một bộ đồ bình thường nhất, vali da cũng chạy ngược chạy xuôi nên
có bụi rơi xuống và bị xước, kiểu như cô là kiểu người không dễ trở thành
mục tiêu ăn trộm nhất, không biết Trữ Hướng Thần kết luận thế nào nữa.
Thái Đường Yến lạnh nhạt nói: "Một năm không về nhà, dù sao cuối
năm cũng phải mang ít đồ về."
Nhất thời Trữ Hướng Thần bị chặn họng không nói được, mắt cá chân
đặt lên đầu gối một chân khác, chân được chiếc quần jean cũ kỹ ôm kín
như chiếc bút chì không ngừng rung.
Hai người im lặng một hồi, trong hoàn cảnh ồn ào náo nhiệt lại chẳng
hề có vẻ lúng túng.
Trữ Hướng Thần mở miệng, "Em... giờ em có đi theo gã đó không?"
Lúc anh vừa nói chữ đầu tiên là Thái Đường Yến lập tức quay sang
nhìn anh, làm những lời phía sau mặc nghẹn như nuốt phải thìa cơm to. Hai