AMBER: KIẾP HỒNG NHAN - Trang 597

Cậu bé hít mạnh một cách kín đáo và lấy mu bàn tay chùi những giọt

nước mắt:

- Con nhớ mẹ quá, mẹ ạ! Nước Anh ở xa quá khi người ta ở bên Mỹ!

Lúc này cậu đã cười với mẹ, bàn tay bé nhỏ và nâu sạm của cậu đặt lên

vai mẹ:

- Thưa bà, bà rất đẹp!

Cô muốn khóc, nhưng cũng cố mỉm cười:

- Cám ơn con yêu quý. Mẹ mong rằng con lúc nào cũng thấy mẹ xinh

đẹp như thế này!

- Tại sao mẹ không sang Mỹ với con? Bây giờ chúng con sống trong một

ngôi nhà lớn ở Virginia, có đủ chỗ cho tất cả mọi người. Ôi! Sang đi mẹ
ạ… Con tin chắc rằng ở đó mẹ sẽ vui thích hơn ở Luân Đôn này. Ở đấy đẹp
lắm, mẹ ạ.

Amber đưa mắt nhìn nhanh Bruce, rồi hôn cậu bé:

- Mẹ rất vui lòng thấy con muốn có mẹ ở bên cạnh, nhưng không thể

được. Con thấy đấy, chính ở đây mới là nơi mẹ sống.

Cậu bé quay lại cha với vẻ một người lớn giải quyết công việc với một

người lớn:

- Thưa ông, vậy sao chúng ta không ở đây?

Carlton cúi xuống để mặt mình ngang bằng với của con trai:

- Chúng ta không thể ở đây, Bruce, vì ba không thể bỏ đồn điền được.

Chính ở bên Mỹ là nơi cha sinh sống. Nhưng nếu con thích ở đây…

Cậu bé có vẻ rất thất vọng:

- Ôi! Thưa ông, tôi không muốn xa ông. Và tôi thích ở bên Mỹ lắm! -

Cậu quay lại mẹ nói tiếp - Một ngày nào đó mẹ sẽ sang thăm con chứ?

- Có thể, Amber dịu dàng nói nhưng không dám nhìn Bruce, rồi cô đứng

lên hỏi, - con có muốn sang thăm em Susanna không?