ANH BIẾT GIÓ TỪ ĐÂU TỚI - TẬP 1 - Trang 96

Khoảng cách ngắn dần, Trình Ca cười lạnh một tiếng, nói:

“Cũng vừa khéo luôn”.

Chính là gã hippie và cô nàng mắt gấu trúc.

Bành Dã thuận miệng hỏi: “Sao thế?”

Trình Ca đáp: “Cái bình xăng thủng và rỗng tuếch của xe tôi là

tác phẩm của hai đứa chúng nó đấy”.

Bành Dã không bình luận gì.

Anh nói với Thạch Đầu: “Dừng lại xem một chút”.

Trình Ca quay sang lạnh lùng nhìn anh: “Anh làm gì thế?” Bành

Dã vẫn nhắc lại câu trước: “Dừng lại xem một chút”. “Tôi nói rồi.
Bọn nó lấy trộm xăng của tôi”.

“Tôi nghe thấy rồi”.

Trình Ca tức giận bật cười: “Lấy ơn báo oán, anh là nhà đạo đức

mô phạm hả?”

Bành Dã nhìn lại cô một cái, ánh mắt rất nhạt nhẽo: “Tôi là chủ

xe”.

Thậm chí anh còn không thèm lý luận với cô: “Ngồi lên cái xe này

là phải làm theo ý tôi. Hiểu chưa?”

Trình Ca yên lặng nhìn anh một chốc, lại nghe lời không phản

đối nữa.

Xe còn chưa dừng hẳn, gã hippie và ả mắt gấu trúc đã lao tới, chỉ

thiếu nước ôm đùi cứu tinh: “Đại ca, xe của bọn em bị hỏng, đại ca
sửa giúp bọn em một tay”.