ANH EM NHÀ KARAMAZOV - Trang 601

– Người thành thị, hai ông... Họ từ Chechnya trở về, và cũng dừng lại ở

đây. Một người trẻ tuổi, hình như chỗ bà con với ông Miusov, tên là gì tôi
quên mất rồi... còn người kia thì chắc ông cũng biết: ông điền chủ Maximov,
ông ta đi hành hương, ông ta đã đến tu viện vùng nhà, ông ta đi với người họ
hàng trẻ tuổi ấy của ông Miusov...

– Có ngần ấy người thôi à?

– Có thế thôi!

– Thôi được, đừng nói nữa, bây giờ hãy nói tới điều quan trọng nhất: cô

ấy làm gì, cô ấy thế nào?

– Cô ấy đến ban nãy, hiện đang ngồi với họ.

– Cô ấy có vui không? Có cười không?

– Không, hình như chẳng mấy cười... thậm chí có vẻ chán ngán, chải

tóc cho người trẻ tuổi.

– Cho anh chàng sĩ quan người Ba Lan ấy à?

– Cái ông Ba Lan ấy còn trẻ gì nữa, mà cũng không phải là sĩ quan;

không, ông ạ, không phải chải tóc cho ông ta, mà cho người cháu của ông
Miusov, cái anh trẻ tuổi ấy... khốn nỗi tên anh ta tôi quên mất rồi.

– Kalganov phải không?

– Đúng là Kalganov.

– Được, tôi sẽ tự quyết định. Họ chơi bài phải không?

– Ban nãy kia, nhưng đã thôi rồi, tiếp đó họ uống trà, người viên chức

đòi rượu mùi.