ÁNH SÁNG CẦU VỒNG - Trang 294

- Thật không?

- Trái đất không chuyển động. Anh Tom của tôi cũng hôn tôi như thế thôi.
Ông cần có nhiệt tình là được.

- Ồ phải.

- Phải. Nhưng ông có mùi thơm.

- Thật ư?

- Thật. Tôi là người thích cái gì có mùi thơm. Nhất là đàn ông. Ông có thích
nước hoa không?

- Tôi thích nước hoa. Thích hương hoa. Âm nhạc nhẹ. Tôi là loại người đa
cảm. Ít ra là thế. Tôi không biết bây giờ ra sao.

- Tôi cũng thế - Annie nói. - Muốn thử nữa không? - Cô tự hỏi, giọng cười
trong tiếng nói của cô xuất phát từ đâu.

- Muốn, muốn chứ. Ông chồm người qua bàn. Annie nhắm mắt. Bỗng cô
mở mắt ra.

- Chà!

- Cô nói có nhiệt tình là được. - Clay cười - Như vậy, có phải trái đất
chuyển động không?

- Không. Tôi nghĩ ông chỉ muốn thực hành nhiều hơn. Đừng nghĩ đến
chuyện dùng tôi làm vật thí nghiệm.

- Không có nhúc nhích chút nào à? Không xúc động à?

- Không. Bỗng Jake sủa lên một tiếng thật lớn.

- Như thế tức là Omar đến đây để lôi chiếc xe của cô. Cô có muốn đi thật
không? Cô cứ ở lại đây bao lâu cũng được. Trong phòng khách có chiếc ghế
nệm dài rộng như cái giường. Cô có thể ngủ đấy để khỏi đi lên thang lầu.