ÁNH SÁNG PHƯƠNG BẮC - Trang 372

“Vậy hãy nằm xuống và cuộn mình trong lớp lông thú.”

“Vâng, cháu sẽ làm thế. Nếu cháu phải chết, thà chết ở trên này còn hơn

ở dưới đấy, nếu có ngày đó. Cháu nghĩ khi người ta đặt chúng cháu dưới
lưỡi dao đó, cháu tưởng đã… Cả hai bọn cháu đều nghĩ thế. Ôi, thật là
khủng khiếp. Nhưng giờ bọn cháu sẽ nằm xuống. Hãy đánh thức chúng
cháu khi đến đó nhé,” cô nói và ngả người xuống đống lông thú, khắp
người mỏi nhừ, đau nhức bởi không khí lạnh ghê gớm. Cô nằm thật sát
cạnh Roger đang ngủ.

Và rồi bốn nhà du hành tiếp tục đi. Họ thiếp đi trong chiếc khinh khí cầu

phủ đầy băng tuyết, bay về phía những mỏm đá và sông băng, những mỏ
than và những pháo đài tuyết ở Svalbard.

***

Serafina Pekkala gọi người lại khinh khí cầu, ông thức dậy ngay lập tức

người lảo đảo vì lạnh, nhưng qua chuyển động của chiếc giỏ, ông nhận thấy
có gì không ổn. Nó đang lắc lư dữ dội khi những cơn gió mạnh thổi qua
chiếc túi đựng khí, những phù thủy đang kéo những sợi dây thừng khó lòng
giữ được nó. Nếu họ thả tay ra, chiếc khinh khí cầu có thể văng đi ngay lập
tức, liếc mắt vào la bàn, ông tính toán nó có thể văng về phía Nova Zembla
với tốc độ gần một trăm dặm một giờ.

“Chúng ta đang ở đâu?” Lyra nghe thấy ông gọi. Cô cũng đang lơ mơ,

cảm thấy khó chiu bởi chuyển động của khinh khí cầu, và lạnh đến nỗi
khắp người tê cóng.

Cô không nghe được tiếng bà phù thủy trả lời, nhưng qua chiếc mũ chùm

mở ra một nửa, cô nhìn thấy, trong ánh sáng cảu một ngọn đèn cồn, Lê
Scoresby đang giữ thanh chống và kéo sợi dây thừng ròng trên chiếc túi
khí. Ông ghì chặt và nhìn lên đêm tối đang lồng lộn trước khi vòng sợi dây
vào chiếc vòng treo.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.