Tôi hất mô ̣t cái cẳng đầy những lông dao găm về phı́a ổng.
“Áááááá! Cứu tôi! Cứu tôi với!” Người đàn ông hét toáng lên.
Cánh cửa đóng sầm la ̣i.
<Le ̣ đi! Tu ̣i mı̀nh phải trở thành ruồi trước khi ổng kêu người tới!>
“Cứu tôi! Cảnh sát! Ai cứu tôi với!”
Tôi tiếp tu ̣c thu nhỏ la ̣i, và giờ thı̀ tôi thấy că ̣p cánh mỏng như lu ̣a của
tôi đang mo ̣c ra, nối với những cơ bắp như lò xo nổi u ̣ trên lưng tôi.
“Có quái vâ ̣t trong phòng vê ̣ sinh!” Người đàn ông vẫn tiếp tu ̣c la the
thé.
<Bên đó có chuyê ̣n gı̀ vâ ̣y?> Marco cất tiếng hỏi từ buồng kế bên.
<Tu ̣i này bi ̣ bắt quả tang rồi,> tôi đáp. <Làm le ̣ đi.>
Đôi mắt người của tôi chơ ̣t mờ câm và tối như bưng. Thêm nhiều giây
mù ti ̣t, rồi những con mắt phức hơ ̣p của ruồi mới mo ̣c ra. Và, cùng mô ̣t lúc,
tôi thấy nguyên mô ̣t thế giới những hı̀nh ảnh vỡ vu ̣n, giống như hàng ngàn
cái ti vi tı́ hon đươ ̣c chı̉nh hı̀nh ảnh hơi khác nhau tı́ te ̣o.
<Nè, Tobias, cẩn thâ ̣n với bản năng ruồi đó nha,> tôi cảnh báo.
Dưới nhãn quan kỳ la ̣ của tôi, tôi thấy mô ̣t vâ ̣t gı̀ đó đen thui và lờ mờ
đang xe ̣t qua. Mô ̣t con ruồi khác! Tobias chăng?
<Tobias, bồ đó hả?>
Rầm, rầm, rầm, rầm, RẦM, RẦM.
Những rung đô ̣ng vang dô ̣i như tiếng sấm thu hút toàn bô ̣ sự chú ý của
tôi. Nhiều bước chân rầm râ ̣p đang lao tới.
XOẠCH! Cánh cửa buồng vê ̣ sinh chơ ̣t bâ ̣t tung. Tôi cảm thấy gió ùa
vào, lướt qua đầu tôi, kı́ch thı́ch những sơ ̣i lông trên lưng tôi. Râu của tôi
điên cuồng rung lên.
Nguy hiểm!
Tôi co sáu cái cẳng ruồi la ̣i, xòe că ̣p cánh ruồi ra rồi bay khỏi sàn ga ̣ch
nhớp nhúa.
<Tu ̣i mı̀nh đang bay trên này nè,> Marco thông báo.
“Chúng mới ở đây mà. Tôi cam đoan với ông. Những con quái vâ ̣t.
Giống như… giống như những con vâ ̣t đô ̣t biến ấy. Trông quái gở lắm!”
Gio ̣ng người đàn ông run rẩy giải thı́ch.