Chúng tôi tới chân mô ̣t dãy đồi thấp cắt ngang lối đi. Chiều cao của dãy
đồi hầu như không quá mô ̣t mét sáu. Chúng tôi que ̣o phải đi do ̣c theo dãy
đồi vı̀ phı́a bên trái đi ̣a hı̀nh gồ ghề hơn.
Mă ̣t đất dốc dần. Những tảng đá gồ ghề, triền dốc đầy lá khô với những
thân cây xù xı̀ bám vắt vẻo. Karen vẫn lầm lũi lết từng bước khó nho ̣c.
Bỗng dưng, mưa â ̣p xuống. Nước mưa rớt lô ̣p bô ̣p trên cây lá. Trong nháy
mắt tôi đã ướt y như lúc mới từ dưới sông ngoi lên.
“Trong kia kı̀a,” tôi chı̉.
"Ta chẳng thấy gı̀ cả."
“Chỗ tối tối đằng sau bu ̣i râ ̣m đó. Có lẽ là mô ̣t cái hang…”
Vâ ̣y là phải đâm bừa qua bu ̣i gai dày đă ̣c rồi. Karen chẳng thể đi qua
nếu tôi không lên trước mở đường. Có thể chẳng có cái hang nào cả. Tê ̣
hơn, có thể cái hang đã có mô ̣t con gấu, hoă ̣c mô ̣t con sói me ̣ cùng đàn con
của nó chiếm giữ.
“Dùng đuôi của mi đi, Andalite.” Karen mách nước. “Mi sẽ phát quang
dễ ơ ̣t.”
Tôi thở hắt ra. “Có lẽ chi ̣ cần cây na ̣ng để khua bu ̣i râ ̣m. Sao em không
ngồi lên tảng đá đằng kia đi?”
Karen ngồi lên tảng đá. Tôi cầm cây na ̣ng và phang tới tấp vào bu ̣i cây.
Tôi ráng sức gây ra tiếng đô ̣ng thâ ̣t lớn, hầu báo đô ̣ng cho con thú trong
hang, nếu có. Chẳng ai muốn làm mô ̣t con gấu nga ̣c nhiên, phải không nào?
Tôi liếc nhı̀n về phı́a đằng sau. Chẳng thấy Karen đâu cả. Chắc cô bé
cũng chẳng thấy tôi. Bây giờ khôn ngoan nhất là phải biến hı̀nh. Là sói vâ ̣y
- lỗ mũi sói sẽ biết trong hang có gı̀ ngay lâ ̣p tức.
Tôi khom người thâ ̣t thấp, cố tâ ̣p trung vào ADN của con sói. Với mô ̣t
kẻ Mươ ̣n xác-Người cách đó chưa đầy sáu mét, tôi bắt đầu biến hı̀nh.