CHƯƠNG 17
T
u ̣i tôi cong lưng la ̣i, kêu lép bép và nhe ̣ nhàng tu ̣t xuống vùng biển
sống đô ̣ng.
Tu ̣i tôi lă ̣n xuống thâ ̣t nhanh, đi ̣nh vi ̣ bằng sóng âm những dải đá
ngầm và những chỗ trũng.
Radar của tu ̣i tôi vẽ ra những bức tranh phác
thảo, bất đi ̣nh. Hết lướt qua vùng tối đu ̣c ngầu rồi la ̣i vào vùng tối thui tối
mò.
Tối như hũ nút! Tối như mù, tựa như con mắt bi ̣ dán kı́n la ̣i và bi ̣ nhốt
chă ̣t trong hầm mô ̣ dưới lòng đất.
Không hề có ánh sáng.
Các giác quan của cá nhà táng rất nha ̣y bén. Nó không thể nghe, nhưng
la ̣i có thể đoán đươ ̣c. Chẳng bao lâu sau, tu ̣i tôi đã tiến vào khu vực săn
mồi.
Nơi này con mồi của tôi có thể sẽ phản công chống la ̣i tôi và thắng.
<Này, Rachel! Bồ biết không? Không chı̉ cá nhà táng ăn mực ma đâu,
nhiều người vẫn tin rằng
mư ̣c ma cũng ăn cá nhà táng đấy.> Tobias
cung
cấp thông tin hữu ı́ch
.
<Không ai biết chı́nh xác mực ma ăn cái gı̀,> tôi nói. <Chı̉ có mô ̣t điều
chắc chắn rằng nó là sinh vâ ̣t ăn thi ̣t
đồng loa ̣i
.>
<Ồ hết xẩy. Cả hai tu ̣i mı̀nh cùng
nghiên cứu vu ̣ này nha.
>
<Ừa.
Giờ thı̀ mı̀nh cảm thấy khá hơn rồi đó.>
Từ trong tâm trı́, tôi ráng moi óc nhớ la ̣i tất cả những gı̀ bấy nay mı̀nh
đã đo ̣c đươ ̣c ở đâu đó về mực ma. Nó có cái mỏ sắc nho ̣n như mỏ ve ̣t và
tám cánh tay với những giác mút đầy răng kim. Nó còn có hai xúc tu dài,
ma ̣nh mẽ, dùng để vươn ra xa chô ̣p con mồi rồi lôi về phı́a cánh tay và
miê ̣ng.
Té ra tôi không biết cá nhà táng giết mực ma bằng cách nào. Nhưng tôi
có thể tưởng tươ ̣ng ra mực ma sẽ ăn cá nhà táng ra sao.
Tôi và Tobias dấn đa ̣i vô vùng tối đen. Vẫn tu ̣t xuống, tu ̣t xuống mãi,
càng ngày càng tối thui.
Cá nhà táng đâu phải nơm nớp lo sơ ̣ cái gı̀ sẽ xảy ra.
Hàng ngày nó vẫn săn mồi kiếm sống mà. Có kẻ thắng có kẻ thua, cá
nhà táng chấp nhâ ̣n thực tế nghiê ̣t ngã ấy ngay từ khi mới sinh ra. Còn tôi