CHƯƠNG 10
N
ó bự cỡ chiếc bồn chứa xăng dầu ở ngoa ̣i ô thành phố. Nó cao gấp
mười lần chiều cao của tôi. Gấp mô ̣t triê ̣u lần cái tro ̣ng lươ ̣ng liu riu của
tôi. Nó đu ̣ng sàn nhà lót vải sơn như mô ̣t trái bom.
Hũ mứt mâm xôi hiê ̣u Smucker rớt xuống sàn cách tôi vài phân và bể
tan tành.
CHOANG! Mảnh thuỷ tinh văng tung toé.
Những tảng mứt to tướng phu ̣t ra. Mô ̣t mảnh vỡ quê ̣n đầy mứt nhờn đáp
xuống như sao băng ngay bên ca ̣nh tôi. Tôi bi ̣ miếng mứt to gấp đôi đâ ̣p
bốp vào lưng trong khi quýnh quı́u cha ̣y thoát thân.
Đám chân gián của tôi quờ qua ̣ng như điên. Mất kiểm soát rồi! Trı́ óc
gián la lên. Chạy! Chạy! Chạy!
Nước mứt nhểu dài xuống chân sau, dán chă ̣t tôi la ̣i, không thể nhúc
nhı́ch!
Xem ra càng vùng vẫy tôi càng làm cho tı̀nh hı̀nh tê ̣ ha ̣i hơn. Mất thăng
bằng, tôi bi ̣ lâ ̣t chỏng vó, luơ huơ cả sáu cái cẳng lên trời, ráng tống mảng
mứt đi. Những ha ̣t mâm xôi ca ̣ vào lớp áo giáp của tôi, nảy bı̀nh bi ̣ch tựa
như người ta tưng banh.
Xa tuốt luốt trên cao, tôi nghe ba vo ̣t hét lên mô ̣t tiếng mà ông không
bao giờ thốt ra trước mă ̣t con cái. Chắc là ba đã trông thấy tôi. Và liền lâ ̣p
tức tôi cũng biết: ba sẽ dâ ̣m tôi be ̣p dı́.
Ồ, mô ̣t mảnh thuỷ tinh trông như mô ̣t mũi tàu ru ̣c ri ̣ch di chuyển trên
đống chất nhờn rin rı́t. Tôi lâ ̣p tức bám mô ̣t chân vào rı̀a ca ̣nh của nó làm
lư ̣c bẩy và đẩy. Mô ̣t đô ̣ng tác gián không thể hiểu - nhưng tôi thı̀ hiểu tốt.
Tôi ngoắc thêm mô ̣t chân thứ hai túm lấy mảnh vỡ. Nếu là da thi ̣t con
người thı̀ chắc chắn đã bi ̣ cứa rách rồi, nhưng hai cái càng gián khẳng khiu
của tôi chẳng hề hấn te ̣o nào.
Tôi đẩy, sờ soa ̣ng, đa ̣p, vă ̣n ve ̣o tı̀m đường thoát khỏi lớp nước lầy nhầy
màu đỏ.
RẦM!
Bàn chân của ba tôi, to cỡ chiếc Nimitz USS đáp xuống sàn cách tôi
mô ̣t milimét, vừa ki ̣p lúc tôi lâ ̣t người trở la ̣i.