Chương 12
Tı̀nh hı̀nh trở nên phức ta ̣p hơn khi Cassie nói rằng nhỏ không thể tham
gia. Nhỏ quyết đi ̣nh đứng ngoài phi vu ̣ này. Tôi thán phu ̣c vẻ cương quyết
của nhỏ, đến đô ̣ cũng suýt nghı̃ đến chuyê ̣n rút lui.
Nhưng nếu thế thı̀ lấy ai coi chừng Taylor? Ai canh chừng những phá
hoa ̣i ngầm của mu ̣? Tôi vẫn chưa thực sự hiểu ta ̣i sao và như thế nào mà
mı̀nh la ̣i là đứa hơ ̣p lý nhất cho nhiê ̣m vu ̣ này. Nhưng tôi quyết đi ̣nh làm.
Xẩm tối hôm đó, chú Ax và tôi – mô ̣t con cú và mô ̣t diều hâu đuôi đỏ –
cùng nhau bay vào trời đêm, quan sát nơi tu ̣i tôi sẽ đáp xuống. Tu ̣i tôi
muốn chắc chắn là cả bo ̣n không chui đầu vào bẫy. Tra ̣m khı́ đốt lo ̣t vào
tầm ngắm.
<Bờ biển xem ra an toàn,> chú Ax nói. <Ta ̣i sao con người cứ thı́ch
dùng hı̀nh ảnh “bờ biển” trong những tı̀nh huống hiểm nghèo nhı̉?>
<Cháu không biết nữa,> tôi đáp. <Cháu nghı̃ đó chı̉ là mô ̣t cách nói
thôi.>
Trong pha ̣m vi nửa dă ̣m
xung quanh tra ̣m khı́ đốt,
chẳng có gı̀ ngoài cây
cối và bu ̣i râ ̣m. Tôi sà xuống, kiểm tra mô ̣t chiếc xe thùng bỏ hoang cách
tra ̣m vài chu ̣c mét. Không mô ̣t dấu hiê ̣u nào chứng tỏ có mô ̣t đô ̣i quân
Hork-Bajir phu ̣c sẵn trong đó.
Tra ̣m khı́ đốt rất nhỏ, chı̉ là mô ̣t tòa nhà hı̀nh vuông cỡ mô ̣t căn nhà bı̀nh
thường, nhưng đèn điê ̣n bảo vê ̣ thắp sáng trưng y như sân vâ ̣n đô ̣ng trong
buổi thi đấu bóng chày ban đêm. Ánh sáng khiến cho nhỡn lực diều hâu của
tôi tăng lên cỡ thi ̣ lực cú, giúp tôi có thể thấy đươ ̣c mô ̣t mê hồn trâ ̣n những
đường ống.
Tu ̣i tôi đáp xuống đằng sau mô ̣t hàng bu ̣i râ ̣m. Thâ ̣t khó đáp thẳng xuống
đất, cho nên phải kiếm cái gı̀ đó cho móng vuốt bấu vào. Tôi hơi trươ ̣t
ngang. Chú Ax theo sau.
<Chú Ax à, cháu nghı̃ là hành đô ̣ng bây giờ hoă ̣c không bao giờ nữa—
và, khı̉ thâ ̣t, cháu ước gı̀ có thể cho ̣n vế không bao giờ đó,> tôi lầm xầm.
Tôi biến hı̀nh còn chú Ax hoàn hı̀nh. Hai người Andalite lông xanh
giống in hê ̣t nhau bung ra khỏi bu ̣i râ ̣m. Tôi cảm thấy bản năng của người
Andalite – ma ̣nh mẽ và lanh le ̣n - trỗi lên. Mô ̣t tâm trı́ sảng khoái.
Tôi