BA ĐIỀU BÍ ẨN - Trang 219

- Tôi không nhớ nữa, có lẽ để ngỏ.

- Không sao. Cứ tiếp tục.

Carlile vẫn ngay đơ như cây gậy, tiến tới chân cầu thang rồi đứng đó nhìn
lên trên.

- Ông nói rằng cô hầu đứng trên thang gác. Ở chỗ nào?

- Gần chỗ lưng chừng.

- Cô ta có vẻ hoảng hốt?

- Tất nhiên.

Poirot bước lên thang gác, nói:

- Vậy thì tôi là cô hầu. Đứng chỗ này ư?

- Cao hơn chút nữa.

- Chỗ này nhé? Và đứng như thế này? - Poirot làm như một bộ điệu.

- Không... không hẳn như vậy.

- Vậy đứng thế nào?

- Cô ấy đưa hai tay ôm đầu.

- A! Hai tay ôm đầu! Rất đáng chú ý. Như thế này?