Niếp Duy Bình dùng hết ý chí tiến tới cửa phòng ngủ của mình, nhếch
môi mỉm cười tà ác.
Hắn mới sẽ không ngốc đi nhắc nhở cô.
Liễu Hạ Huệ cũng không phải là vô năng, chỉ là não tàn triệt để mà thôi!
Không vội, nóng vội sẽ không ăn được bánh bao nóng……
Niếp Duy Bình ánh mắt nặng nề, chậm rãi liếm liếm khóe miệng.
Na Na nghểnh tai nghe thấy Niếp Duy Bình rời đi trở về phòng ngủ,
nhất thời vội mở nước ấm, vội vàng tắm thật nhanh, lấy khăn tắm lau lung
tung rồi mặc váy ngủ, sau đó ôm lấy quần áo vừa thay, tay chân quờ quạng
nhanh chóng chạy vào phòng mình như trộm.
Na Na tựa vào cánh cửa phía sau nhẹ nhàng thở ra, rồi lại nhăn mi nhíu
mày.
Về sau sẽ không còn bị xấu hổ như vậy nữa?
Niếp Duy Bình đi ngủ mà cảm thấy thật mĩ mãn, trong mộng thấy bản
thân đang cầm dao nĩa sắc bén, trên cái bàn trước mặt là bánh bao trắng tròn
nóng hôi hổi, Niếp Duy Bình một tay cầm dĩa giữ lấy một tay dùng dao tách
bánh bao làm bốn năm phần lộ ra hương vị nóng hổi của loại thịt tươi
ngon……
Buổi sáng thức dậy cảm thấy bụng thật đói, Niếp Duy Bình nằm ở trên
giường lẳng lặng chờ đợi hiện tượng “cột trụ trời” dịu xuống.
Rửa mặt xong đi ra, liền bị hương thơm từ phòng bếp làm cho bụng kêu
rên.
Niếp Duy Bình nhìn chằm chằm thân ảnh bận rộn mà vui vẻ trong bếp,
cơn đói khát liền nổi lên vô thức liếm liếm khóe môi.