BÁC SĨ CẦM THÚ - Trang 230

Niếp Duy Bình “ba” một tiếng, không nhẹ không nặng buông đũa, lãnh

đạm mở miệng nói: “Hai người ăn đi, tôi mệt mỏi, đi nghỉ trước!”

Na Na vội vàng mở miệng: “Bác sĩ Niếp……”

“Phanh”

Tiếng đóng cửa đánh gãy lời Na Na chưa kịp nói, trên khuôn mặt nhỏ

nhắn nhất thời là hoảng loạn cùng lo lắng.

Rốt cuộc là làm sao vậy?

Một người đang khóc thương tâm muốn chết còn chưa dỗ xong, lại thêm

một người khác nghiêm mặt lãnh đạm náo loạn a!

Này ngày…… Không biết phải làm sao bây giờ?

Bạn nhỏ Na Viễn dừng lại tiếng khóc, bàn tay béo mập sờ mặt Na Na.

“Cô út, cô không vui……”

Na Na thu hồi sợ hãi cùng bất đắc dĩ trên mặt, miễn cưỡng cười lắc đầu:

“Không có, cô út không có không vui!”

Na Viễn rướn người lên, khuôn mặt ướt sũng nước mắt dán lên mặt cô,

tay nhỏ béo mập nhẹ nhàng vỗ đầu cô, mỗi lần dỗ bé cô nhỏ đều sẽ làm như
vậy, mềm giọng nói: “Cháu biết cô út không vui…… Có phải do tiểu Viễn
không hiểu chuyện làm cho cô út không vui?”

Na Na trong lòng ê ẩm muốn chết, dùng sức lau đi chút nước ở hốc mắt,

hôn gương mặt đáng yêu đầy nước mắt của bé: “Tiểu Viễn thực ngoan, cô
không phải vì tiểu Viễn mà buồn…… Cô chỉ là lo lắng, nếu chú ấy không
chịu thu lưu chúng ta nữa, chúng ta sẽ không chỗ ở……”