BÁC SĨ CẦM THÚ - Trang 233

Na Viễn ánh mắt dần dần nổi lên nước mắt, giống một chú chó nhỏ sắp

bị chủ nhân vứt bỏ, hai mắt ươn ướt tràn đầy sự yếu ớt, nghẹn ngào nhỏ
giọng cầu xin: “Cháu sẽ ngoan ngoãn sẽ nghe lời ~ Chú đừng đuổi chúng
cháu đi a ~ đừng không cần cháu cùng cô út~”

Niếp Duy Bình trái tim giống bị một bàn tay hung hăng nắm lấy, cổ

họng như có gì đó chặn lại, ngay cả hô hấp đều mang theo đau đớn.

Cảm giác này…… So với khi hắn trên bàn giải phẫu mắc sai lầm khiến

bệnh nhân mang nỗi đau không thể vãn hồi thật còn khó chịu hơn……

Niếp Duy Bình nhìn đứa nhỏ trước mặt mang đầy ủy khuất lấy lòng

mình, thật giống như thấy được chính bản thân mình, đứa nhỏ đó tràn đầy
sợ hãi với tiếng chuông điện thoại, một lần lại một lần bị bỏ lại, chậm rãi
một mình lớn lên trong tịch mịch.

Niếp Duy Bình yết hầu giật giật, lại không biết nên nói cái gì, đứa nhỏ

trong ánh mắt là thiên chân vô tà, đối với mình đầy sự sợ hãi.

Sợ hãi không chỗ dung thân, sợ hãi không chỗ nào dựa vào, sợ hãi cuối

cùng người thân cũng không cần mình……

Niếp Duy Bình chậm rãi vươn tay, ngón trỏ cùng ngón cái mở ra véo

khuôn mặt mập mạp của nhóc con, sau đó dùng lực nhẹ kéo ra.

Na Viễn gương mặt bị kéo kéo đủ hình dáng, giận mà không dám nói gì,

ủy khuất chịu đựng ông chú xấu chà đạp, bị nhéo đến nhe răng nhếch
miệng, gương mặt nhỏ nhăn thành một đoàn.

Da thịt đứa nhỏ mềm mại co dãn, cảm xúc trơn mượt thật vô cùng tốt,

Niếp Duy Bình ung dung chơi nửa ngày,thời điểm nhóc mập bị kéo đến
chảy ra nước miếng mới lưu luyến buông tay ra.

“Chú sẽ không đuổi cháu đi.”