Niếp Duy Bình ngữ khí thản nhiên không cảm xúc lại tràn ngập hàm xúc
trịnh trọng hứa hẹn.
Bạn nhỏ Na Viễn ánh mắt sáng ngời, khuôn mặt nhỏ nhắn nhất thời sáng
rọi nở rộ, còn không kịp hoan hô nhảy nhót, chợt nghe ông chú xấu lạnh
lùng cảnh cáo nói: “Nhưng là, Na Na không phải của cháu!”
Tiểu Viễn rụt cổ, chớp ánh mắt gật gật đầu, nhu thuận vô cùng nói: “Ân
~ Không phải của tiểu Viễn ~”
Trẻ nhỏ dễ dạy!
Niếp Duy Bình vui mừng khẽ gật đầu.
“Mà là cô út của tiểu Viễn a ~”
Niếp Duy Bình tươi cười nhất thời cứng ngắc.
Đứa nhỏ sẽ không mang thù, Na Viễn dần dần không sợ hắn như vậy
nữa, ghé vào trên đùi hắn, cười lộ hết cả chân răng hồng hồng, thiên chân
vô tà nói: “Tiểu Viễn là tâm can bảo bối của cô út ~”
Phỏng chừng là Niếp Duy Bình trên mặt biểu tình quá mức hung tàn, Na
Viễn liền nhếch môi cười lấy lòng, tay béo an ủi vỗ vỗ hắn, vẻ mặt đồng
tình mở miệng nói: “Chú à, chú không phải cũng nghĩ muốn làm tiểu thiếp
tâm can bảo bối chứ ~ sau đó là có thể được cô út thương yêu sủng hạnh
chú a ~”
Niếp Duy Bình hí mắt, trong mắt đầy thị huyết chợt lóe, hung tợn nghĩ
hắn không muốn con thỏ nhỏ đau hắn, hắn là muốn thật tốt làm “đau” con
thỏ nhỏ!
Ở phòng bếp bận rộn không ngừng, con thỏ nhỏ không biết chút gì lại
hắt xì một cái thật to……