ngây ngô chọc người trìu mến.
Con thỏ nhỏ khung xương rất nhỏ, trên người sờ đâu cũng là thịt mềm,
thực dễ dàng có thể hoàn toàn ôm vào trong ngực.
Niếp Duy Bình đem cô vây ở trước người, tay giữ chặt gáy cô, cái lưỡi
linh hoạt có lực cạy mở hàm răng cô không chút chần chờ tấn công cái
miệng ngọt ngào đó, ôm chặt lấy cô khiến cô không thể trốn tránh lưỡi hắn,
tinh tế ngọt ngào hôn càng sâu.
Na Na cả người đều ngốc tùy ý bác sĩ Niếp công phá mãnh liệt, hơi thở
của hắn như bao phủ lấy chính mình, cái lưỡi cẩn thận nhanh chóng xâm
nhập, dây dưa không rời, trao đổi nước bọt, là rung động chưa từng có, là
thân mật triền miên……
Na Na toàn thân khí lực bị nụ hôn này rút sạch, hai chân mềm ra không
thể chống đỡ cơ thể, nếu không phải hai tray Niếp Duy Bình gắt gao ôm
chặt thì cô đã sớm ngã ngồi trên đất.
Niếp Duy Bình sợ con nhỏ nhỏ bị sợ hãi, cũng không có hung ác tiếp tục
hôn cắn nữa, mặc dù trong lòng kêu gào đem cô nuốt sạch vào bụng, nhưng
vẫn là rất nhanh lui dịch ra, lưu luyến liếm liếm khóe môi cô, hơi thở gấp
gáp dần buông ra.
Na Na trừng lớn mắt, gương mặt ngốc nghếch có thể làm lòng người
thương tiếc, hai mắt đen thùi đều là không dám tin, hơi hé mở đôi môi sưng
đỏ mang theo sự trơn bóng ướt át, thật kiều diễm động lòng người.
Niếp Duy Bình ngữ khí cố áp chế những vẫn lộ ra ý cười khó đè nén, ra
vẻ đứng đắn hỏi: “Hương vị như thế nào?”
Na Na ngơ ngác nhìn hắn, hồi lâu mới phản ứng lại chuyện vừa mới xảy
ra, đỏ mặt, con mắt loạn chuyển, chính là không dám nhìn hai mắt đầy trêu
tức của Niếp Duy Bình.