“Sau đó em đã nghĩ đến con ông ấy?” Niếp Duy Bình đã hiểu được, cúi
đầu cười khan, cảm thán nói: “Em cũng chỉ như vậy……”
“Anh là hy vọng duy nhất…… Tiểu Viễn không thể không có ba
ba……”
Niếp Duy Bình ngữ khí chợt lãnh đến băng điểm, giận tím mặt nói: “Cô
vì sao không nói ngay từ đầu?!”
Kiên nhẫn của cô, săn sóc của cô, cô đối với hắn luôn bao dung vô điều
kiện…… Bất quá là vì hắn về điểm này đứng hàng đầu!
Nếu ngay cả cô đều không thể tin…… Trên đời này còn có ai đáng giá
để hắn tin tưởng đây?
Na Na ngạc nhiên ngẩng đầu, ngay từ đầu vốn không quen làm sao có
thể cầu người cứu mạng?
Niếp Duy Bình hai mắt sắc lạnh như là muốn đâm thủng cô, mang theo
vô hạn phẫn nộ lạnh lùng trào phúng nói: “Cô vì anh mình thật đúng là cái
gì cũng đều dám làm! Cô hẳn là sớm một chút nói ra, có thể tôi còn cân
nhắc có giúp cô hay không…… Nhưng cô lại cố tình dùng phương thức
này! Ngụy trang vô tội thiện lương lâu như vậy, ngay cả tôi cũng đều bị cô
lừa! Cô cũng thật có khả năng chịu đựng a, vì anh mình mà cái gì cũng đều
có thể bán đứng! Cô có biết hay không như vậy sẽ chỉ làm tôi cảm thấy ghê
tởm? Cứ nghĩ đến tôi cư nhiên với cô đã da thịt thân cận qua, tôi đều hận
không thể nhảy vào Glutaraldehyde* ngâm ra một lớp da! Cô dựa vào cái gì
để tôi còn có thể đi giúp cô?”
Na Na vẻ mặt lo sợ nghi hoặc, sau khi nghe xong từng chữ từng chữ bén
nhọn của Niếp Duy Bình sắc mặt cô trở nên xanh trắng, không thể tin nhìn
hắn: “Anh, anh……”