Hắn cũng không biết vì sao lại đột nhiên cảm thấy canh cánh trong lòng
việc bản thân buông tay với bệnh nhân này, chỉ là hiện tại nếu như không
tìm chút việc phân tán lực chú ý thì sợ chính mình sẽ bị cái người không
lương tâm kia làm cho tức chết.
Theo các góc độ tay vào, tiến hành đến cảnh kia vẫn là không có gì đột
phá, Niếp Duy Bình phiền muộn tháo kính mắt xuống tùy tiện đặt trên bàn,
sau đó xoa châm mày đau khổ suy tư.
Sau lưng đột nhiên truyền đến thanh âm ngập ngừng: “Bác sĩ Niếp……”
Phòng thí nghiệm an tĩnh như vậy Niếp Duy Bình thiếu chút nữa bị dọa
đứng tim, quay đầu hung hăng nhìn chằm chằm người vừa tới, tức giận hỏi:
“Cô tới để làm gì?”
Na Na ủy khuất cắn cắn môi, thật cẩn thận hỏi: “Bác sĩ Niếp, anh còn
giận em sao?”
Niếp Duy Bình cười lạnh: “Cô cảm thấy sao?”
Không đề cập tới thì không sao, Niếp Duy Bình vừa nghĩ tới chính mình
đầy ngập nhiệt tình lại bị người ta lợi dụng liền tức giận đến ngực phát đau.
Na Na chân tay luống cuống đứng trước mặt hắn, cúi đầu giống trẻ nhỏ
phạm lỗi, trù trừ mở miệng nói: “Thực xin lỗi, em biết sai rồi…… Anh
muốn thế nào để nguôi giận?”
Niếp Duy Bình nhìn chằm chằm cô, lãnh đạm nói: “Tôi đã nguôi
giận……”
Na Na nhất thời nhẹ nhàng thở ra, trên mặt lộ ra sắc mặt vui mừng khó
che dấu.