Bạch Thắng cười thầm, Quý Nghiên thích ngủ, điều này anh hiểu rõ hơn
ai khác. Thật ra cũng không phải thích ngủ, chỉ là cô ngủ chẳng bao giờ
quan tâm đến địa điểm, chỉ cần nhắm hai mắt lại, bất kỳ tình huống nào
cũng có thể ngủ thiếp đi mất, cũng không biết thói quen như vậy là từ đâu
mà có?
Chỉ là biết thì biết, ở bên ngoài chắc chắn Bạch thiếu gia vẫn muốn giữ
gìn mặt mũi cho vợ yêu, anh nhàn nhạt nói với Sương: “Em nói nhiều quá.”
Sương: “Chỉ huy, anh cũng không nên bao che một cách lộ liễu như thế
chứ, em mới nói có hai câu thôi mà anh đã ghét bỏ rồi, thật không có thiên
lý mà, hu hu hu.... trước kia anh đâu có như vậy đâu.”
Đối với tố cáo của Sương, hiếm khi Bạch Thắng kiên nhẫn dỗ dành:
“Ngoan, em không nói không ai bảo em câm đâu.”
Sương hộc máu.
Đúng lúc ấy, đột nhiên có mấy người đàn ông mặc âu phục mang giày da
đi tới, nhìn cũng khá lớn tuổi, bọn họ chào hỏi với Bạch Thắng, sau đó liền
chuyển ánh mắt sang nhìn Quý Nghiên, hơn nữa còn đều là không hẹn mà
cùng nhíu mày. Quý Nghiên vừa nhìn liền cảm thấy không ổn,
di.ễnđà.nlêqu.ýđô.n trong lòng “thịch thịch” liên hồi, điều mà cô lo lắng lúc
nãy bây giờ đã thành sự thật, những người này vừa nhìn liền biết là thân
phận không thấp, cả người đều toả ra thần thái uy nghiêm của người bề
trên, hơn nữa ánh mắt nhìn Quý Nghiên vô cùng sắc bén, cũng không vì có
Bạch Thắng ở bên cạnh mà giảm đi chút nào.
Hơn nữa bọn họ còn gọi Bạch Thắng là “Thắng.”
Huống chi bọn cô đứng đợi ở đại sảnh nãy giờ cũng không thấy một
bóng người nhưng những người này lại có thể tự do đi lại, cho thấy thân
phận ở Cục Quốc An cũng không tầm thường.