Cô đem tài liệu nhíu mày. “Sao không có ai ở đây để giúp bọn ta hết?
Sao nhân viên xã hội của tôi không đến đón tôi? Sao họ không cho bọn
ta giấy ra trại?” Yevette lắc đầu.
“Bao la giấy trong túi cậu chưa đủ há, người đẹp? Con người, đúng
nà được doi đòi xiên há.”
Yevette cười to, nhưng đôi mắt cô trông thật tuyệt vọng. “Cái taxi
quái í đâu giồi?” Cô hỏi.
“Người trên điện thoại nói là mười phút.”
“Cảm giác như mười năm thật ấy chứ.”
Yevette im lặng. Chúng tôi lại nhìn ra cảnh đồng quê. Cảnh vật sâu
và rộng. Một cơn gió thổi qua. Chúng tôi ngồi xổm ở đấy và nhìn lũ bò,
lũ cừu cùng người đàn ông da trắng buộc các cánh cổng lại xung quanh
chúng.
Một lúc sau, taxi của chúng tôi hiện ra trước mắt. Chúng tôi dõi theo
nó từ lúc nó chỉ là một chấm nhỏ màu trắng ở đầu xa tít của con đường.
Yevette quay sang tôi, mỉm cười.
“Não tài taxi lày lói chiện điện thoại có rễ thươn không há?”
“Em không nói chuyện với tài xế taxi. Em chỉ nói với người điều
hành taxi thôi.”
“Mười tám tháng giời chị vắng vẻ mùi đàn ông, Bọ ạ. Não tài taxi
lày lên nà một Mister Mention
thực thụ, hỉu ý há? Chị thích nũ cao
giáo, có mỡ có thịt. Ứ thích giai gầy. Và thích nũ mặc đẹp lữa cơ. Ứ có
thời gian với nũ dở hơi biết bơi, há?”
Tôi nhún vai. Tôi nhìn chiếc taxi tiến lại gần hơn.
Yevette nhìn tôi.
“Em thích kiểu đàn ông lào, Bọ Nhỏ?”