BÀN TAY GÃ ĐAO PHỦ - Trang 34

Jane Collins! Trời đất. Tôi vội vàng rít một hơi thuốc lá, rồi cũng vội

vàng thở phì khói ra.

- John, anh sao thế? - Tanith đã nhận thấy phản ứng kỳ lạ của tôi, chị nhìn

tôi lo lắng.

- Thật ra thì không có gì đâu.

- Có đấy. Có phải vì Jane không?

Nói dối cũng chẳng được ích gì, vì thế mà tôi gật đầu.

- Đúng, vì Jane Collins.

- Sao nữa?

- Cô ấy lại giết người. - Tôi nói khẽ và hạ tia nhìn xuống.

Tanith đờ người ra vì sốc. Nhưng chị lại rất nhanh chóng kềm chế được

và quay trở lại bình thường.

- Giết người? - Chị thở phào - Không, như thế...

- Jane là một phù thủy.

- Anh có gặp cô ấy không?

- Không trực tiếp - Tôi đáp lời - Nhưng tôi có nhìn thấy hậu quả, hậu quả

rất khủng khiếp, tin tôi đi.

- Nếu anh không muốn nói về chuyện này nữa, John, thì thôi, tôi rất hiểu

anh.

- Không, không. Được nói với ai đó về chuyện này, tôi cũng nhẹ bớt đi.

Jane chính là tay đao phủ đen.